Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tương Linh nhận ra cô ta, chính là cô gái theo đuổi Lâm Thanh Khải.

Cô tắt vài nước, quay mặt sang bên để lấy giấy lau tay, dù cô không cố ý nhưng đã liếc mắt nhìn thấy đoạn tin nhắn trên điện thoại.

Tin nhắn gần nhất vừa được gửi đi với nội dung là: “Tối nay ở lại với em đi, em biết anh chỉ vì giận em nên mới lấy cô ta chọc tức em đúng không?”

Dĩ nhiên cô sẽ không quan tâm đến nếu như số điện thoại đang nhắn tin kia vô cùng quen thuộc, dù cho cô gái kia không lưu tên danh bạ, nhưng dãy số đó, Tương Linh có chết cũng không thể quên.

Đó là dãy số mà mỗi ngày, mỗi đêm cô đều mong.

Số điện thoại của Lâm Thanh Khải.

Cô gái đó lau tay xong bước ra khỏi toilet. chỉ còn mình Tương Linh đứng ngây ngốc ở đó.

Đó là anh ấy sao? Đầu óc cô rối tung, ù ù.

Cô bước về phía phòng của lớp anh, trên đường luôn nghĩ sẽ hỏi anh như thế nào cho đúng, có thể đó không phải là anh. Hơn nữa, cô chỉ nhìn thấy tin nhắn cuối cùng của cô gái kia, cô còn chưa đọc được anh đã nói những gì trước đó.

Có thể chỉ là…

“Cậu đúng là giỏi, lại của được bé xinh xắn đó dễ dàng như vậy. Làm chuyện đó chưa? Rồi đúng không? Ha ha…”

“Rồi đấy, bọn tôi còn được xem video rõ ràng nữa cơ. Ngực lớn như thế này này.”

“Hahaha….”

Tay Tương Linh dơ ra giữa không trung, khựng lại.

Chuyện đó…

Trống ngực cô đập thình thịch liên hồi. Vừa rồi là giọng của bạn cùng phòng Lâm Thanh Khải. Cô chắc chắn không nghe nhầm.

Nhưng rất có thể là bọn họ đang nói tới người khác. Dù gì anh vẫn chưa lên tiếng, chắc chắn anh sẽ không nói gì làm tổn hại đến cô. Vừa rồi anh còn uống rượu thay cô như vậy mà.

Tương Linh đặt tay lên ngực trái, hít sâu một hơi, sau khi lấy lại bình tĩnh mới chậm rãi đẩy cửa đi vào.

Tương Linh đẩy cửa bước vào.

Tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt hướng mắt nhìn về phía cô.

“A… Tương Linh về đây rồi. Lại đây, lại đây chơi tiếp nào.” Bạn của Lâm Thanh Khải cười lớn, vẫy tay với cô.

Tương Linh nhìn thấy tất cả bọn họ đang ngồi chúm lại với nhau, trong đó có một người ngồi ở giữa trung tâm. Hẳn là vừa rồi mọi người đang nói về cậu ta.

Tương Linh đi về phía Lâm Thanh Khải đang nằm dựa lưng vào ghế, ánh mắt anh có chút mơ hồ, dường như đã nhiễm ít men say. Lâm Thanh Khải he hé mắt, thấy cô bước vào liền vươn tay, kéo lấy tay cô ngã xuống lồng ngực mình.

các nam sinh liền hú lên.

“Chơi nào, chơi tiếp nào.”

Rót rượu, nói giỡn, lại tiếp tục lắc xúc xắc chơi.

Tương Linh như cũ ngồi bên cạnh xem mọi người chơi, lại không nghee được mọi người xung quanh đang nói gì cả. Tất cả sự chú ý của cô hướng đến lực ở trên cánh tay đặt lên hông mình.

Anh ôm cô vô cùng nhẹ nhàng, dường như có điểm không để ai vào mắt ngoài cô ra.

Ngón tay đáp ở trên sườn eo cô. Có lẽ là anh cảm thấy vải dệt áo này mềm mại, sờ vô cùng thích thú nên anh liền lấy lòng bàn tay vuốt ve từng chút từng chút trên da thịt cô.

Tương Linh cố gắng làm như không có việc gì, nhưng cảm giác nhiệt độ ma sát ở đầu ngón tay anh cứ trực tiếp truyền đến thân thể cô.

Nghiêng gần tai cô, Lâm Thanh Khải hỏi: “Như thế này có trong sáng không?”

“Hơi trong sáng.” Tương Linh lấy lại tinh thần.

“Vậy em đoán đi.”

“Hả?” Cô đủ tự tin.

Lâm Thanh Khải ôm lấy cô eo ngón tay nhẹ nhàng nhéo một cái, “Nghĩ gì lệch lạc về anh rồi hả?”

Kỳ thật là có một ít nóng lòng muốn thử. Tương Linh suy nghĩ sau một lúc lâu, “Bốn cái một đi.”

“Bốn cái một sao?” bạn của Lâm Thanh Khải nhìn cô muốn xác nhận.

Tương Linh bị hỏi đến thiếu tự tin, không chắc chắn mà nhẹ gật đầu.

Đám kia các nam sinh ha ha mà cười rộ lên.

Người bạn kia mở hộp xúc xắc ra, cũng chưa nhìn hết đã hết sức vui mừng cầm lấy bình rượu đưa tới trước mặt bọn cô, đổ đầy ly của Lâm Thanh Khải: “Rót thêm nữa, nhiều thêm đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận