Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tương Linh không tin nên cũng hướng mắt về phía hộp xúc xắc để thăm dò. Chỉ có một chấm màu đỏ.

mặt cô nóng lên, rất là xấu hổ, nhè nhẹ liếc mắt nhìn Lâm Thanh Khải một cái.

Anh cười. nhàn nhạt cúi người lấy cái ly, cầm lên uống.

Lần sau lắc xúc xắc, anh lại ôm lấy eo cô, “Lần này đoán nhiều ít?”

chơi như vậy một lúc sau, Tương Linh cũng chỉ có duy nhất một kết quả đó là thua.

Rượu trong phòng đã hết, trong lúc chờ nhân viên mang thêm rượu tới, Lâm Thanh Khải vỗ vỗ vai cô.

Hai người cùng đứng dậy. lúc đóng cửa, cô hướng trong phòng quét liếc mắt một cái, gặp phải ánh mắt của chính cô gái tình địch kia.

Tương Linh nhịn không được muốn hỏi vài câu.

“Những cô gái đó” cô đi theo Lâm Thanh Khải lướt qua thang máy, hướng về phía cầu thang bộ, “Đều là bạn học cùng lớp anh sao?”

“Em nghĩ thế à.” Lâm Thanh Khải lười biếng cười. Ngữ khí rất tản mạn, “Không cần phải quan tâm đến bọn họ làm gì.”

Bộ dáng của anh có vẻ như là thật sự không lắm để ý tới.

B Bỗng nhiên khiến cho Tương Linh nhớ tới lần đầu tiên thấy anh, dáng người cao ráo, tầm mắt của anh nhìn trên mặt cô cũng không quá để tâm, chỉ là lướt qua như thế.

Trong lòng có xúc cảm gì đó danag trào mà cô không hiểu đó là gì. Cô ngưỡng mặt một chút nhìn lên anh.

Vốn dĩ KTV này cũng không lớn lắm, có thang máy nên cầu thanh bộ này dường như chỉ để làm trang trí. Không gian nơi cầu thang bộ vắng tanh, Đến cả bóng đèn cũng lắt léo đến cô quạnh.

Lúc sáng lúc tối, ánh mắt say men của Lâm Thanh Khải lại có thể nhìn được rất rõ ràng.

Thấy biểu tình này của cô, anh lại giơ tay chạm vào tiểu trân châu trên tai cô, cười hỏi: “Như thế nào?”

Tương Linh lắc lắc đầu.

Anh tay liền theo cổ cô trượt xuống, đem thân mình cô kéo về trước mặt.

Nhiệt độ cơ thể trộn lẫn nhiệt rượu, không khí chung quanh anh đều khác so với xung quanh một ít. Trong lòng Tương Linh nhẹ nhàng giật giật, nắm lấy góc áo của anh.

Đèn cảm ứng trên đỉnh đầu lóe vài tia nhẹ nhàng rồi sau đó tắt hẳn.

Trước mắt trở nên tối sầm lại.

Gần cạnh cô chỉ còn anh đang hô hấp, nhiệt độ nóng bừng mà tán loạn phả lên trên mặt.

“Đợi anh tỉnh rượu một lát.” giọng nói của Lâm Thanh Khải rất thấp.

“Hả?”

Cô còn chưa kịp hiểu ý, môi đã bị anh ngậm lấy.

Anh hôn cô. Môi răng cùng đầu lưỡi xúc cảm rõ ràng mị người.

Cạy ra hàm răng, liếm láp qua lưỡi sườn mềm mại, lại tới câu triền đầu lưỡi của cô. Cắn mút hết sức lực, hai chân Tương Linh có chút mềm nhũn.

Khôngthể thở nổi, cô theo bản năng nghiêng mặt trốn. xúc cảm ấm áp vừa rời, lại môtj lần nữa rơi xuống dưới, dọc theo khóe môi hướng lên bên tai.

Vành tai bị ngậm trụ đến ướt át, lấy hàm răng hút cắn.

Sức lực thật mạnh, cô có chút đau.

Lại muốn trốn, đầu lưỡi của anh theo kịp, hướng địa phương non mịn phía sau tai mà liếm láp.

Tương Linh bị nửa đẩy đến trên tường, trong tai tất cả đều là anh hơi thở nóng bỏng của anh.

Lâm Thanh Khải liếm rồi lại mút vài cái, “Chịu không nổi?”

Cầu thang không có ánh điện, Tương Linh không nhìn thấy biểu tình gì trên gương mặt anh, chỉ cảm thấy thanh âm của anh như mất tiếng thật sự.

Cô thật nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

Đã có điểm ướt.

Lâm Thanh Khải cười cười, một tay hướng trên vạt áo trước của cô mà thò tay vào.

“Đừng…” Tương Linh run giọng nhắc nhở, “Còn phải đi về nữa.”

“Gấp cái gì.”

tay anh trần trụi dán vào da thịt cô xâm tiến vào, “Ở ghế sofa kia anh xoa em rất thoải mái mà.”

Mặt Tương Linh nóng lên.

Lòng bàn tay anh cũng vô cùng nóng cháy, trượt làn da, hướng sâu trong nội y mà tiến vào.

Chỉ căn vết chai mỏng nghiền quá đầu v*.

Cô tràn ra thanh khó nhịn rên rỉ.

Sau đó toàn bộ nhũ đã bị anh ngón tay bao lấy. Hơi một vuốt ve, cảm giác tê dại đến cực điểm.

“A…Nhẹ một chút…” Tương Linh hư nhuyễn mà bám lấy vai anh,

Bình luận (0)

Để lại bình luận