Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khóe môi Lâm Thanh Khải nhếch lên, cúi đầu hỏi, “Đau?”

Cô nhẹ nhàng “ừm”.

ngón tay đặt trên ngực liền ra sức bóp mạnh hơn.

Anh xoa cô đến rùng mình, gần như thì thầm, “Đau sao còn rên rỉ dâm đãng như vậy.”

Tương Linh cắn môi dưới, Lâm Thanh Khải nghĩ cô nhịn không được nên cố tình im lặng, môi anh hạ xuống bên gáy cô.

làn da mỏng như nộn bị liếm hai lần, sau đó bị răng anh cắn nhè nhẹ.

Thực sự có chút đau.

Nhưng chút đau này chỉ như kiến bò, ngược lại càng làm cho cơ thể cô thêm tê dại nóng ran.

Tương Linh đè nặng tiếng rên của mình lại, bị môi lưỡi anh trêu chọc đến ướt thành một mảnh.

“Cậu làm sao có thể rên rỉ vì Trần Lỵ vậy?” Phía dãy hành ang bỗng có tiếng nói chuyện.

Tim Tương Linh đột nhiên nhảy dựng lên.

“Ý anh muốn hỏi chúng tôi đã ở đâu sao.” là giọng nữ.

“Tôi hỏi cô chưa trả lời mà cô đã hỏi ngược lại tôi?”

Một nam một nữ, vừa nói chuyện vừa hướng về phía bên này.

Nghe thanh âm có vẻ như đây là một đôi tình nhân, hai người lại đang ở đây ôm ấp nhau.

Tương Linh sợ bọn họ sẽ trực tiếp tiến vào, nhẹ đẩy Lâm Thanh Khải ra.

lại bị tay anh chế trụ, ấn lên trên tường; môi anh càng hôn càng thấp, hướng tới cổ áo cô.

“Không phải là do em cố ý.” Cô gái kia nói, cửa hành lang bị đẩy một chút.

Đừng mở.

Lâm Thanh Khải đã liếm hôn đến nhũ thịt phía trên. Áo trên bị cởi tung đến xộc xệch không ra bộ dạng gì, đầu lưỡi nóng bỏng tiến vào giữa hai khe ngực. Ngứa.

Tương Linh cắn môi ngắn không cho phát ra âm thanh.

Cửa lại bị đẩy. Vẫn chưa mở hẳn.

“Bên trong có người sao.” Chàng trai kia tựa hồ rất như đang thì thầm.

“Nên khóa cửa lại.” Nữ sinh nói.

“Đúng vậy.” Nam sinh nói tiếp, “Em cẩn thân quá rồi, không thấy Lâm Thanh Khải cũng mang theo bạn gái lại đây sao.”

“Thật sao?”

nam sinh kia cười: “NEm quản được à?”

Tiếng nói chuyện nhỏ dần, sau đó gần như biến mất hẳn.

Hình như hai người kia đang hôn môi.

Cách một cánh cửa, Tương Linh mặt đỏ tai hồng.

Rõ ràng là tinh thần mê mang, lại cố tình có thể phân biệt được âm thanh hôm môi của tiếng dính nhớp.

Lâm Thanh Khải hiển nhiên cũng nghe ra.

Cô nghe được anh nhẹ cười một tiếng. Tiếng cười cọ qua làn da non mềm trên đầu ngực, sau đó chỗ đó bị anh ngậm vào trong miệng.

Khoang miệng anh ướt nóng, đầu lưỡi linh hoạt lại dùng sức.

Anh liếm cô.

đầu Tương Linh trống rỗng. Cô không hiểu được vì cái gì, biết nếu phát ra tiếng nói, khả năng sẽ bị bọn họ nghe thấy, ngược lại cảm thấy càng khó nhịn.

Giữa hai chân mềm mịm một mảnh, dâm dịch tràn ra bên ngoài. cảmgiác thiếu thốn lợi hại. Bản năng muốn ngón tay anh, hay bất kỳ một đồ vật thô to nào đó đâm vào cũng được.

Lâm Thanh Khải trước nay đều thực hiểu biết thân thể của cô.

Anh đưa ngón giữa hướng giữa hai chân cô chà xát nhè nhẹ.

Tuy cách một lớp quần lót nhưng âm vật bị sờ đến, cũng đủ xụi lơ. Tương Linh cắn môi nhẫn nại.

Lòng bàn tay Lâm Thanh Khải lliền ngừng ở chỗ đó, xoa lộng vô cùng mạnh. Ngứa ngáy đến cùng cực, cô cực kỳ khó chịu, theo bản năng càng đẩy âm vật của mình hướng lên lòng bàn tay anh gần hơn để ma sát.

…Muốn rên rỉ. Muốn anh xoa nhanh hơn, mạnh hơn.

Lâm Thanh Khải dừng tay, kéo khóa quần, hai giây sau côn th*t to lớn đã lộ ra chạm tới giữa hai chân cô.

Quy đầu thực cứng.

Chọc đi lên, từng cái từng cái.

Mỗi lần hạ xuống đều như là có thể thâm tiến vào sâu bên trong.

Tương Linh gắt gao mà nắm lấy tay anh, tnước chảy càng nhiều. Âm thanh rên rỉ rốt cuộc không thể nhịn thêm nữa, “a” ra một tiếng.

Lại muốn kêu, Lâm Thanh Khải nhéo cái cằm, môi lấp kínmôi cô.

Cũng may hai người kia có lẽ là đang thân đến vong tình, nên không nghe thấy, không có phản ứng. Có thể bọ họ nghĩ ở hành lang cũng làm không được gì nhiều, nên chỉ hôn nhau thêm một lát rồi rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận