Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dù bố mẹ không ở nhà, nhưng đây là trước nhà cô, sẽ có những người hàng xóm khác để ý thì làm sao? Tương Linh cô từ nhỏ đã luôn là một cô gái ngoan ngoãn, lễ phép và quy củ nề nếp. Nếu ai đó nhìn thấy được, hẳn chưa đến ngày mai tin đồn này sẽ lan ra khắp nơi mất.

Lý trí suy nghĩ như vậy nhưng thân thể cô lại nói khác. Cả người cô nóng lên, phía dưới dường như lại ướt.

Thứ dương v*t thô to đó của anh cách một lớp quần nhưng vẫn đội đầu vươn ra cọ cọ vào giữa hai chân cô.

Khi mà Tương Linh tưởng chừng như không thể chịu nổi nữa, cả người xụi lơ vì thiếu oxi thì Lâm Thanh Khải mới buông tha cho.

Anh cười, trán anh chạm vào trán cô: “Đồ ngốc, Vào nhà đi. Đừng nghĩ nhiều.” Hơi thở anh phả vào mặt cô, ấm nóng.

Tương Linh và anh chào tạm biệt rồi anh đứng đợi cô bước vào cổng mới quay người đi. Lúc cô mở cửa vào nhà không nỡ mà nhìn lại anh một cái, nhìn thấy anh vẫn đang đứng đó, mỉm cười vẫy tay với mình.

Tương Linh khẽ cắn môi, cảm giác hạnh phúc dâng trào.

Ngày hôm sau là thứ hai.

Theo thói quen cô với tay cầm điện thoại đặt dưới gối.

Có tin nhắn đến. Là dãy số lạ.

Mở tin nhắn ra, là một tin nhắn hình ảnh, trong tấm ảnh gửi đến là Lâm Thanh Khải và một nữ sinh khác đang ôm lấy nhau. Nữ sinh đó, không ai khác chính là cô gái tối qua gặp ở KTV. Là người theo đuổi Lâm Thanh Khải mà anh nói chỉ là bạn.

Nhưng trong tâm ảnh này cô gái kia đang ôm chầm lấy eo Lâm Thanh Khải, mắt ngước nhìn anh, còn anh cũng nhìn thẳng vào camera mỉm cười rất tự nhiên, không có vẻ gì là miễn cưỡng cả.

Cả người Tương Linh lặng đi, đầu tự nhiên trống rỗng.

Cảm giác này… là tổn thương! Là mất mát! Hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, Tương Linh ngồi dậy vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân rồi đến trường.

Hôm nay ba tiết học trôi qua thật nhanh chóng, nhưng trong đầu Tương Linh chẳng có lấy một chút gì.

“Cậu làm sao thế?” Bạn cùng bàn nhìn Tương Linh hơi khó hiểu: “Có chuyện gì mà cả ngày hôm nay như người mất hồn vậy?”

“Có sao?”

“Aizz… lại còn không sao? Nói đi tớ nghe xem nào.”

Tương Linh nằm xuống bàn, gối gò má lên hai tay đang khoanh trên bàn, mắt hướng ra bên ngoài cửa sổ.

“Không có gì.” Thật ra cô rất muốn nói với bạn cùng bàn., ít nhất là còn có người để giải bày, nhưng không hiểu sao bản thân cô lại không thể mở miệng ra nói.

Bạn cùng bàn lay tay cô: “Này Tương Linh…”

“Không có chuyện gì thật mà…”

“không phải chuyện đó. Lâm Thanh Khải đến tìm cậu kìa.”

Nghe đến cái tên Lâm Thanh Khải, Tương Linh đột ngột ngồi thẳng dậy quay mặt về phía cửa ra vào. Anh lười biếng tựa người lên cánh cửa nhìn cô, hôm nay anh vẫn mặc một chiếc quần vải đen và áo T-shirt trắng đơn giản, vẫn khí chất thanh tao đơn thuần như thế.

Nhưng trong lòng Tương Linh lại đột nhiên có cảm giác muốn né tránh. Cô không hiểu bản thân mình đang muốn gì nữa, rõ ràng là cô muốn gặp anh, nhưng lại cũng muốn tránh mặt anh.

Thấy cô chần chừ, bjan cùng bàn mới hỏi nhỏ: “Hai người đang giận nhau sao?”

“…” cũng không phải là giận dỗi gì.

“Thôi đi ra đó đi, có gì thì từ từ nói chuyện với nhau.”

Mọi người trong lớp hết nhìn Lâm Thanh Khải lại nhìn vào Tương Linh, cô khó xử một lúc rồi đứng dậy đi ra ngoài.

“Em sao vậy? Không khoẻ?” Lâm Thanh Khải hỏi.

Tương Linh lắc đầu. Né tránh ánh mắt của anh.

“Em… em…”

“Có chuyện gì vậy? Nói anh nghe!” Lâm Thanh Khải nói nhẹ nhàng như vỗ về.

“Có thật cô gái tối qua chỉ là bạn không?” Cô cúi xuống nhìn mũi giày, ngón tay vân vê góc áo.

Có thể anh sẽ nói là chỉ là bạn. Thế nhưng như thế càng chứng tỏ anh đang che giấu điều gì đó. Còn nếu anh nói không, thì… thì…

“Cô ấy chỉ là em gái của anh thôi.”

“Thật… thật sao?” Tương Linh nhìn thẳng Lâm Thanh Khải, hai mât mở to muốn xác nhận lại lần nữa. Đến khi thấy anh gật đầu, tâm cô như thở phải nhẹ nhõm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận