Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh lúc nào cũng giữ dáng vẻ thanh liêm tinh khiết đó, mà chẳng bao giờ chia sẻ với em. Anh có coi em là bạn gái của anh thật không đấy? Hả? Lâm Thanh Khải, em chịu đựng đủ rồi.”

“Em nói xong chưa?” Lâm Thanh Khải đứng đó, giọng anh trầm hẳn.

Tương Linh im lặng không nói gì. Trong mắt đầy nước.

“Nếu em nói xong rồi thì đến lượt anh nói. Tương Linh, thật sự trong lòng em nghĩ anh chỉ tìm đến em khi cần còn không thì thôi sao?”

“…”

“Được rồi, anh hiểu rồi.”

Sao lại như thế? Cô nói như vậy là quá đáng sao? Anh sẽ bỏ đi sao? Nếu lần này anh đi… quan hệ của hai người sẽ như thế nào? “Đồ ngốc, anh xin lỗi.” Gò má cô tựa vào lồng ngực anh, nằm trong vòng tay anh: “Anh không nghĩ là lại làm cho em ấm ức như vậy. Từ nay về sau, nếu có gì khó chịu đừng để trong lòng, cứ nói với anh được không?”

Lâm Thanh Khải… đồ tồi. Vừa rồi cô đã sợ anh sẽ cứ như thế mà bỏ đi.

“Cô gái hôm trước chỉ là em gái của anh. Nhưng nếu em không muốn, anh sẽ không liên lạc hay qua lại với cô ấy nữa. Còn hôm trước gia đình anh có chuyện, nên không thể ở lại giải thích với em ngay được…”

Môt làn gió thổi qua, mang theo mùi hương trên người anh hòa lân vào không khí.

Hai người đi trên đường, tay anh cầm cặp sách cho cô.Đèn đừng đổ nghiêng bóng của hai người xuống mặt đường.

Đến trước nhà cô, Lâm Thanh Khải đưa cặp sách cho cô, đợi cho cô vào nhà rồi mới quay người rời đi.

“Con về rồi ạ.”

“A… Tương Linh về rồi, vào nhà đi con.” Mẹ Tương Linh vui vẻ bước ra. “Hôm nay nhà ta có khách đấy.”

“Ai vậy mẹ?” Tương Linh thắc mắc.

“Ai vậy mẹ?” Tương Linh thắc mắc hỏi

Mẹ Tương Linh không nói gì chỉ cười thần bí, cầm lấy cặp sách của cô đi vào nhà.

Tương Linh khó hiểu cắn môi, cúi người cởi giày thay bằng dép lê.

Đang cúi người thì có một đôi chân xuất hiện trước mặt cô. Quần vải đen? “Đã lâu không gặp. Tương Linh.”

Giọng nói này?

Tương Linh ngước mắt nhìn lên: “Anh Lâm Sơ?”

“Phải, là anh đây. Anh về rồi, Tương Linh của anh lớn quá rồi. Nào, lại đây anh ôm cái nào.” Nói rồi, người đàn ông kia đưa tay ra ôm lấy cô. Nhưng Tương Linh không hiểu sao tránh né cái om của anh.

“Sao vậy? Chê anh hôi hả? Xin lỗi anh vừa xuống sân bay là tới đây ngay nên chưa kịp tắm rửa.” Người đàn ông tên Lâm Sơ kia cười hiền, gãi gãi đầu.

Tương Linh xua tay: “Không không. Tại em hơi bất ngờ thôi ạ.”

“Hai đưa còn làm cái gì đấy.? Mau vào trong nhà đi, cơm canh nguội hết rồi, có gì ăn xong rồi hãy tâm sự.” Mẹ Tương Linh đon đả chạy ra nói.

Bữa cơm vẫn rất bình thường, chỉ là có thêm một thành viên.

“Kìa Tương Linh, ăn đi chứ.” Mẹ Tương Linh nói. sau đó nháy mắt với Lâm Sơ ngồi bên cạnh Tương Linh.

Người đàn ông tên Lâm Sơ này cũng rất biết ý, mỉm cười rồi gắp đồ ăn bỏ vào bát cô.

“Con về là có việc gì?” Bố Tương Linh im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.

Lâm Sơ lúc này mới ngừng tay, đặt bát cơm xuống bàn, lưng thẳng, mái tóc đen nhánh, vài sợi rũ xuống mi mắt, khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao ngạo thẳng tắp dưới ánh đèn nhìn như một vị hoàng tử. Anh từ tốn nói: “lần này con về là có hai việc muốn làm. Một là tiếp quản công ty của gia đình, hai là…” Anh ngừng lại, nhìn Tương Linh: “Con muốn được ở cạnh chăm sóc cho Tương Linh.”

Tương Linh đang ăn, bỗng nhiên nghẹn, cầm lấy cốc nước uống.

“Coi con kìa, con gái con đứa ăn uống như vậy đấy.” Mẹ Tương Linh vừa trách móc vừa cầm lấy khăn giấy đưa cho cô.

“Dù gì hai đứa cũng đã được hứa hôn từ nhỏ, cả hai cũng có tình cảm với nhau, như vậy cũng được. Coi như là bồi dưỡng tình cảm.”

“Nhưng con…” Vừa định nói lại bắt gặp ngay ánh mắt nghiêm khắc của bố, Tương Linh đành im lặng cúi đầu ăn tiếp.

Xong xuôi, mẹ kêu cô với Lâm Sơ vào phòng nói chuyện, còn để bà rửa bát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận