Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Căn phòng của cô rất đơn giản, bố cục chỉ có một chiếc giường, một tủ quần áo và một bàn học với tủ sách bên cạnh.

Lâm Sơ ngồi xuống mép giường bên cạnh Tương Linh, cô ngượng ngùng xích ra xa một chút. Vẻ mặt Lâm Sơ thoáng chút mất tự nhiên sau đó cười cười.

“Em sao thế? Không hoan nghênh anh à?”

“Không phải.” Tương Linh vội vàng phản bác: “Chỉ là… a…”

Một con mèo với bộ lông trắng tinh chạy ra từ dưới gầm giường cọ cọ lên chân cô. Tương Linh nhìn thấy liền vui vẻ bế con mèo nhỏ lên: “Tiểu Bạch, nó đã lớn thế này rồi sao?”

Nhìn cô cười, đáy mắt Lâm Sơ cũng toát lên một tia ôn nhu: “Đúng vậy, anh đã mang nó từ Mỹ về đấy.”

Mèo con cứ dụi dụi vào tay Tương Linh, cô bật cười: “Ha… có vẻ nó rất thích em.”

“Đúng vậy, chủ nào thì tớ nấy mà.”

Tương Linh nghe ra ý của câu nói, có chút lúng túng thả con mèo xuống.

Nhất thời cô không biết nói gì, đành tìm đại một cái gì đó để nói: “Anh về lúc nào vậy?”

“Vừa lúc nãy thôi.”

“Sao anh lại về đột ngột thế? Có chuyện gì sao?”

Chỉ là một câu hỏi để lấy lệ, nhưng có vẻ như lại đúng vấn đề của anh. Lâm Sơ hơi cụp mắt, vài sợi tóc rũ xuống hàng mi mắt cong dày nhìn thật cuốn hút.

Anh hít sâu một hơi: “Ba anh mất rồi. Anh về để tiếp quản gia nghiệp.”

Tương Linh ngạc nhiên đến hơi bất thần, vài giây sau cô mới mở miệng nói: “Bác Lâm… mất rồi sao?”

Lâm Sơ gật đầu: “Ừ, ba anh đi quá đột ngột, anh không những không thể nhìn mặt ông lần cuối, mà ngay cả… tang lễ của ông ấy anh cũng không thể tới dự.”

Trong giọng nói của Lâm Sơ có chút nghẹn ngào.

Tương Linh đặt tay sau lưng anh, cô biết Lâm Sơ yêu bố mình như thế nào, nhưng vì ước mơ của anh là làm bác sĩ chứ không phải kinh doanh. Anh đã đi du học tại đại học Harvard khi nhận được giấy mời mà không cần do dự. Sắp tốt nghiệp rồi vậy mà anh lại bỏ đi ước mơ của mình để trở về tiếp nhận cơ ngơi của gia đình.

Lâm Sơ nhìn cô, anh xoa đầu cô, mỉ cười: “Cô bé ngốc này, anh không yếu đuối như thế đâu. Thôi cũng muộn rồi, anh về đây. Em nghỉ ngơi đi mai còn đi học nữa, có gì anh sẽ liên lạc với em sau. Được chứ?”

Lâm Sơ đứng dậy nhìn cô, Tương Linh gật đầu: “Vâng.”

Tương Linh xin phép cha mẹ tiễn Lâm Sơ ra cửa, ba Tương Linh đang đọc báo chỉ ngước mắt nhìn rồi gật đầu một cái, còn mẹ Tương Linh thì cười tươi, cứ nháy mắt với cô rồi đẩy hai người đi ra ngoài.

Đi ra đến cửa, Lâm Sơ quay người lại: “Em vào nhà đi. Tiễn anh đến đây được rồi.”

“Vâng, anh về cẩn thận.”

Cô định di vào trong thì Lâm Sơ cầm lấy tay cô kéo lại, hôn lên trán cô.

Vì bất ngờ nên cô không kịp tránh.

“Em quên mất lời chào tạm biệt của hai đứa rồi à?” Anh bật cười: “Thôi vào nhà đi. Ngẩn ngơ gì nữa.”

Đi lên phòng, Tương Linh đi đến cửa sổ nhìn xuống, thấy ở bụi cây phía xa Lâm Sơ đang đứng nói chuyện với ai đó, nhưng cô không thấy được là người nào vì bị bụi cây che mất. Vừa định kéo rèm cửa sổ lại thì Lâm Sơ bị người kia đấm vào mặt, ngã xuống. Tương Linh giật mình hoảng sợ lấy hai tay bịt miệng.

Sau đó chạy vội xuống xem có chuyện gì. Nhưng khi tới nơi thì không có ai ở đó cả.

di động trên tay rung lên,Là tin nhắn từ một số lạ. Cô mở tin nhắn ra.

“Em ngủ ngon, anh về tới nhà rồi.” chữ ký phía dưới tin nhắn là Lâm Sơ.

Lâm Sơ? Vậy cảnh vừa rồi cô thấy là sao? Không lẽ là cô nhìn nhầm?

Ngày hôm sau, Tương Linh đến trường. Vừa đi ra khỏi cổng nhà đã thấy thân hình quen thuộc đang đứng trước cổng. Thấy cô liền giơ tay lên vẫy.

Tương Linh đi tới gần anh, mỉm cười: “Anh Lâm Sơ?”

“Lên xe đi, anh đưa em tới trường.” Lâm Sơ đứng tựa bên chiếc xe ô to màu đen, sáng bóng.

Lâm Sơ mở cửa xe cho cô bước vào, Tương Linh ngồi yên ở ghế trước. NHìn ở khoảng cách gần thế này, cô có thể nhàn nhạt thấy được vết bầm tím trên mặt anh, còn có chút hơi sưng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận