Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tương Linh cảm nhận rõ ràng dương vật thô to của Lâm Thanh Khải đang chạm vào cửa âm đạo, nơi đó đã ướt át dâm thủy từ nãy giờ, khiến cho quy đầu trơn tuột dễ dàng trượt vào. Cô hít sâu một hơi, hai tay vịn chặt vai anh, từ từ ngồi xuống. Cảm giác bị lấp đầy từ từ lan tỏa, âm đạo co bóp ôm sát lấy thân côn thịt nóng hổi, gân guốc nổi lên cọ xát vào thành thịt non mềm bên trong.
“A… Thanh Khải… Nó… nó quá lớn…” Tương Linh rên rỉ, đầu ngửa ra sau, mái tóc dài xõa tung. Cô bắt đầu nhịp nhàng nhấc mông lên xuống, mỗi lần ngồi xuống là một lần dương vật đâm sâu tận cùng, chạm vào tử cung khiến cô tê dại toàn thân. Dâm thủy chảy ra lênh láng, nhỏ giọt xuống đùi anh, tạo tiếng “nhép nhép” dâm mỹ mỗi khi cô động đậy.
Lâm Thanh Khải thở dốc, hai tay ôm chặt eo cô, hỗ trợ nhịp độ: “Em thật chặt… Tiểu huyệt của em cắn anh muốn chết… Nhanh hơn đi, Tương Linh… Thao anh mạnh vào…” Anh cúi đầu ngậm lấy một bên nhũ hoa, lưỡi cuốn quanh núm vú hồng hào, mút mạnh khiến cô run rẩy. Tay kia xoa bóp bên còn lại, ngón cái ấn ấn núm vú, kích thích khoái cảm dâng trào.
Tương Linh tăng tốc, mông đập mạnh xuống đùi anh, dương vật ra vào liên hồi, mỗi lần rút ra là kéo theo dâm thủy trong suốt, rồi lại đâm vào hung hãn. “Ừm… A… Sâu quá… Thanh Khải… Em… em sắp ra…” Cô cắn môi, móng tay cào nhẹ lưng anh, thân thể co giật. Âm đạo siết chặt lấy côn thịt, khiến Lâm Thanh Khải rên lớn: “Ra đi… Bắn dâm thủy lên anh… Anh cũng sắp bắn…”
Cao trào ập đến, Tương Linh hét lên, dâm thủy phun ra ồ ạt, ướt đẫm hạ bộ cả hai. Lâm Thanh Khải đâm thêm vài cái mạnh bạo, rồi rút ra bắn tinh dịch trắng đục lên bụng cô, từng đợt nóng hổi. Họ ôm nhau thở dốc, mồ hôi nhễ nhại. Sau khoái lạc, Tương Linh thì thầm: “Thanh Khải… Em lo về anh Lâm Sơ… Anh ấy gửi tin nhắn…” Lâm Thanh Khải hôn nhẹ môi cô: “Đừng lo, anh sẽ giải quyết.” Nhưng trong lòng anh, ghen tuông đã bắt đầu nhen nhóm.
Họ ngồi ôm nhau một lúc, hơi thở dần bình ổn. Tương Linh tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ. “Em thích anh… Thích được anh làm như vậy…” Cô thì thầm, mặt đỏ bừng. Lâm Thanh Khải cười khẽ, vuốt tóc cô: “Anh cũng thích em, Tương Linh. Nhưng anh Lâm Sơ… Anh ấy sẽ không dễ dàng buông tay đâu. Hôn ước giữa hai nhà là thật, nhưng anh sẽ không để em thuộc về ai khác.”
Tương Linh ngẩng đầu, mắt long lanh: “Em chỉ muốn anh thôi.” Họ hôn nhau say đắm, nhưng trong đầu cô, lo lắng về Lâm Sơ vẫn lởn vởn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận