Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau cơn cao trào dữ dội, Tương Linh nằm gọn trong vòng tay Lâm Thanh Khải, thân thể mềm nhũn như bông, dâm thủy vẫn còn rỉ ra từ âm đạo, hòa lẫn với tinh dịch anh bắn lên bụng cô, tạo nên một lớp màng dính nhớp ướt át. Phòng học bỏ hoang giờ đây ngập tràn mùi tình dục nồng nặc, tiếng thở dốc của cả hai hòa quyện với tiếng gió lùa qua khe cửa sổ cũ kỹ. Lâm Thanh Khải nhẹ nhàng dùng chiếc áo T-shirt trắng của mình lau sạch sẽ cho cô, động tác dịu dàng như vuốt ve một báu vật, khiến Tương Linh khẽ run lên vì nhạy cảm.
“Em ổn không?” Anh thì thầm, môi lướt qua trán cô, tay vuốt ve mái tóc rối bù. Tương Linh gật đầu, mặt vẫn đỏ bừng, mắt long lanh nước: “Ừm… Em thích… Nhưng mệt quá…” Cô tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ, cảm giác an toàn bao trùm lấy mình. Họ ngồi như vậy một lúc, không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng lá xào xạc ngoài cửa sổ.
Rồi Tương Linh ngẩng đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Thanh Khải… Anh kể thêm về anh Lâm Sơ đi. Sao anh ấy lại… thích em đến thế? Hôn ước đó… là sao?” Cô cắn môi, lo lắng lởn vởn trong đáy mắt. Lâm Thanh Khải thở dài, tay anh vô thức lướt xuống eo cô, vuốt ve làn da mịn màng: “Anh ấy là anh trai cùng cha khác mẹ. Cha anh nhận anh ấy về sau khi mẹ ruột anh ấy mất vì bệnh. Lúc đó anh ấy mới mười sáu, lưu lạc ngoài đường phố, cha thương tình nên nhận làm con nuôi, đổi họ Lâm. Nhưng anh ấy luôn ghen tị với anh, vì anh là con chính thất, được thừa kế hết. Còn hôn ước… Đó là chuyện hai nhà định từ khi em và anh ấy còn bé xíu, để nối mối quan hệ kinh doanh. Nhưng anh ấy coi đó như định mệnh, còn anh… anh chỉ thấy nó là gánh nặng.”
Tương Linh lắng nghe, lòng chợt nặng trĩu. “Vậy anh ấy… có phải rất khổ không?” Cô hỏi, tay vô thức vẽ vòng tròn trên ngực anh. Lâm Thanh Khải lắc đầu, ánh mắt tối sầm: “Khổ thì khổ, nhưng không đến nỗi dùng em để trả thù anh. Đừng nghĩ nữa, em là của anh.” Giọng anh khàn khàn, tay lướt xuống thấp hơn, ngón tay khẽ chạm vào âm hộ vẫn còn sưng mọng, ướt át từ dâm thủy. “Nhìn xem… Tiểu huyệt của em vẫn còn co bóp thế này… Muốn anh nữa sao?”
Tương Linh giật mình, mặt đỏ như gấc: “A… Đừng… Vừa mới xong mà…” Nhưng thân thể cô phản bội, âm đạo khẽ siết lại dưới ngón tay anh, dâm thủy lại rỉ ra một chút. Lâm Thanh Khải cười khẽ, mắt đầy dục vọng: “Em nói không, nhưng chỗ này lại ướt rồi… Để anh làm em thoải mái thêm chút nữa, nhẹ thôi.” Anh không chờ cô trả lời, ngón tay giữa trượt vào âm đạo, móc nhẹ điểm nhạy cảm bên trong, động tác chậm rãi như vuốt ve. “Thấy chưa… Em chặt quá… Dâm thủy chảy ra rồi…”
Cô ưỡn người, rên khẽ: “Ừm… Thanh Khải… Nhẹ thôi… Em nhạy lắm…” Lâm Thanh Khải đặt cô nằm ngửa trên bàn học, đầu gối cô dang rộng, dương vật đã cứng trở lại, chầm chậm đâm vào từ phía trước. Lần này không hung hãn như round trước, mà nhẹ nhàng, sâu lắng, mỗi lần rút ra là kéo theo dâm thủy trong suốt, rồi lại đẩy vào tận cùng, quy đầu cọ xát tử cung khiến cô tê dại. “Tiểu dâm phụ… Em thích bị anh thao chậm thế này phải không? Cảm nhận anh đi… Mỗi tấc một đều là của em…” Anh thì thầm, môi ngậm lấy núm vú, lưỡi cuốn quanh mút nhẹ, tay kia xoa bóp bên còn lại, ngón cái ấn ấn đầu vú hồng hào.
Tương Linh ôm chặt cổ anh, chân quặp lấy hông, nhịp nhàng theo anh: “A… Thích… Anh… sâu quá… Em… em yêu anh…” Cao trào đến từ từ, không dữ dội mà lan tỏa như sóng ấm, dâm thủy ướt đẫm bàn học, âm đạo co bóp ôm sát côn thịt. Lâm Thanh Khải rên lớn, bắn tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cô, từng đợt giật mạnh. Họ ôm nhau, hôn nhau say đắm, mồ hôi hòa quyện.
Dọn dẹp xong, họ rời phòng học khi trời đã chập choạng tối. Về đến nhà, Tương Linh nằm trên giường, lòng vẫn còn vương vấn khoái lạc. Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Lâm Sơ: “Tương Linh, anh đang ở dưới nhà em. Ra gặp anh một chút được không? Anh có chuyện quan trọng.” Cô nhìn màn hình, tim đập thình thịch, ghen tuông trong lòng Lâm Thanh Khải chợt hiện về trong đầu cô. “Sao anh ấy lại đến giờ này?” Cô thì thầm, lo lắng dâng trào, không biết phải làm sao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận