Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Thanh Khải ôm chặt Tương Linh ngoài cổng nhà, hơi thở anh nóng hổi phả vào tai cô, đầy mùi ghen tuông nồng đậm như lửa cháy: “Em là của anh… Đừng để anh ấy chạm vào nữa.” Tương Linh run rẩy trong vòng tay anh, nước mắt còn đọng trên mi, vừa sợ hãi vừa xúc động: “Thanh Khải… Anh ấy chỉ nói chuyện thôi… Em không muốn…” Nhưng lời cô chưa dứt, anh đã kéo cô đi, bước chân dứt khoát hướng về phía chiếc xe đen của Lâm Sơ vẫn còn đỗ dưới đèn đường. Lâm Sơ đứng tựa vào cửa xe, thấy hai người lao tới, anh ta mỉm cười nhếch mép: “Ồ, em trai đến nhanh thế? Muốn gì?”
Lâm Thanh Khải buông Tương Linh ra, lao tới như mãnh hổ, nắm cổ áo Lâm Sơ giật mạnh: “Tránh xa cô ấy ra! Em biết rõ hôn ước đó chỉ là trò đùa của cha, sao mày dám dùng nó để ép cô ấy? Mày ghen tị với tao từ nhỏ, giờ lại muốn cướp luôn người yêu tao à?” Giọng anh gầm gừ, mắt đỏ ngầu dưới ánh đèn vàng. Lâm Sơ không nao núng, hất tay anh ra, cười lạnh: “Ghen tị? Tao chỉ muốn những gì thuộc về tao. Tương Linh là hôn thê của tao từ bé, mày chen ngang mới là kẻ phá đám. Cô ấy sẽ nhận ra, tao mới là người xứng đáng – ổn định, có tiền, không phải thằng em trai lang thang như mày!”
Lời nói như dao cắt, Lâm Thanh Khải đấm thẳng vào mặt Lâm Sơ, tiếng “bốp” vang lên khô khốc trong đêm khuya. Lâm Sơ loạng choạng lùi lại, lau vết máu khóe miệng, rồi lao vào phản đòn, nắm tóc anh đấm vào bụng. Hai anh em vật lộn trên vỉa hè, áo quần xộc xệch, tiếng thở hổn hển xen lẫn chửi rủa: “Đồ khốn! Mày nghĩ mày là ai?” – “Tao là anh trai mày, và tao sẽ lấy tất cả của mày!” Tương Linh hoảng hồn, lao tới can ngăn: “Dừng lại! Thanh Khải, anh Sơ, đừng đánh nữa! Em… em xin hai anh!” Cô ôm lấy cánh tay Lâm Thanh Khải, nước mắt lăn dài, thân thể run rẩy kéo anh ra. Lâm Sơ dừng tay, nhìn cô đầy thương hại: “Thấy chưa, Tương Linh? Nó chỉ biết dùng nắm đấm, không bảo vệ được em đâu.” Rồi anh ta quay người lên xe, nổ máy bỏ đi, để lại không khí nặng nề.
Lâm Thanh Khải thở dốc, ôm Tương Linh vào lòng, vết bầm trên mặt anh bắt đầu sưng lên: “Anh xin lỗi… Anh không kìm được. Nhưng em phải hứa, đừng gặp anh ta một mình nữa.” Cô gật đầu, lau vết máu cho anh: “Em hứa… Nhưng anh cũng đừng đánh nhau nữa, em sợ…” Họ về nhà cô, bố mẹ đã ngủ say, cô lẻn anh vào phòng riêng, khóa cửa lại. Không khí ám muội lan tỏa, Lâm Thanh Khải đẩy cô tựa vào tường, mắt đầy dục vọng ghen tuông: “Em là của anh… Anh phải đánh dấu em, để không ai dám mơ tưởng.” Anh hôn cô cuồng nhiệt, lưỡi quấn lấy lưỡi cô mút mạnh, tay xé toạc áo ngủ mỏng manh, để lộ đôi ngực tròn đầy trắng nõn, núm vú hồng hào cương cứng vì lạnh lẽo.
Tương Linh rên khẽ: “Thanh Khải… Nhẹ thôi… Bố mẹ ở nhà…” Nhưng anh không nghe, quay cô lại, mặt úp vào tường, kéo quần lót cô xuống tận mắt cá, âm hộ ướt át lộ ra dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Dương vật anh đã cương cứng như sắt, quy đầu nóng hổi chạm vào khe thịt: “Em ướt rồi… Tiểu huyệt nhớ anh đến thế sao? Để anh đâm vào, thao em mạnh để quên thằng khốn đó.” Không chờ cô đáp, anh đâm một phát sâu tận cùng, côn thịt thô to xé toạc âm đạo, chạm tử cung khiến cô hét lên bịt miệng: “A… Sâu quá… Đau… Nhưng sướng…” Lâm Thanh Khải nắm eo cô, rút ra rồi đâm mạnh từ phía sau, mỗi cú thúc như muốn xé nát cô, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang vọng trong phòng, dâm thủy bắn tung tóe theo nhịp.
“Em chặt quá… Âm đạo cắn anh muốn bắn… Nói đi, em là của ai?” Anh gầm gừ, tay luồn ra trước xoa bóp âm vật sưng mọng, ngón cái ấn mạnh khiến cô run rẩy. Tương Linh ưỡn mông theo anh, nước mắt khoái lạc: “Của anh… Chỉ của Thanh Khải… Thao em mạnh nữa… Đâm sâu vào… A…” Anh tăng tốc, dương vật ra vào như máy khoan, gân guốc cọ xát thành thịt non mềm, tay kia bóp mạnh một bên ngực, nhéo núm vú kéo dài: “Tốt… Tiểu dâm phụ của anh… Anh sẽ bắn đầy vào em, để tinh dịch anh ngấm vào tử cung, không ai dám cướp.” Cao trào ập đến, Tương Linh co giật, dâm thủy phun ra ướt đẫm đùi anh, âm đạo siết chặt côn thịt. Lâm Thanh Khải rên lớn, đâm thêm vài cái hung hãn rồi bắn tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong, từng đợt giật mạnh lấp đầy cô, tràn ra ngoài theo khe thịt.
Họ ngã xuống giường, anh ôm cô từ phía sau, dương vật vẫn cắm trong âm đạo mềm mại: “Anh yêu em… Đừng rời anh.” Tương Linh thì thầm: “Em cũng vậy…” Nhưng sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy, điện thoại rung lên với tin nhắn từ số lạ: một bức ảnh Lâm Thanh Khải cười nói thân mật với cô gái hàng xóm ngày trước. Hiểu lầm mới lại ập đến, arc xung đột gia đình bắt đầu nhen nhóm, khiến lòng cô rối bời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận