Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, Tương Linh tỉnh dậy trong vòng tay Lâm Thanh Khải, thân thể còn ê ẩm từ những cú thúc hung hãn đêm qua, âm đạo vẫn còn tê tê với tinh dịch anh bắn đầy bên trong, rỉ ra một chút khi cô cựa quậy. Anh đã lẻn đi từ lúc nửa đêm, để lại nụ hôn nhẹ trên trán cô và mẩu giấy: “Anh sẽ giải quyết hết. Yêu em.” Nhưng niềm vui mong manh ấy tan vỡ ngay khi điện thoại rung lên, tin nhắn từ số lạ kèm bức ảnh: Lâm Thanh Khải cười nói thân mật với cô gái hàng xóm ngày trước, tay anh đặt hờ trên vai cô ta, ánh mắt ấm áp như tình nhân. “Anh ấy… đang lừa em sao?” Tương Linh thì thầm, nước mắt lăn dài, lòng đau như cắt. Hiểu lầm này, cộng với ghen tuông từ Lâm Sơ đêm qua, khiến cô rối bời, không dám hỏi anh trực tiếp.
Bố mẹ cô gọi xuống ăn sáng, không khí gia đình vốn yên bình nay chợt nặng nề. Mẹ cô mỉm cười, đặt đĩa trứng rán trước mặt: “Con gái, hôm nay Lâm Sơ mời con đi chơi. Hai đứa hứa hôn từ nhỏ, giờ cũng lớn rồi, nên gặp gỡ nhiều hơn để bồi dưỡng tình cảm.” Tương Linh ngẩng phắt đầu, đũa rơi đánh cạch: “Hôn ước? Mẹ… sao mẹ biết?” Bố cô, vốn ít nói, đặt báo xuống, giọng nghiêm nghị: “Cha con và cha Lâm Sơ đã bàn bạc từ lâu. Lâm Sơ giờ về nước, tiếp quản công ty, là chỗ dựa vững chắc. Thanh Khải chỉ là thằng nhóc, không tương xứng. Con phải gặp anh ấy, đừng để mọi chuyện phức tạp.”
Bí mật hôn ước cũ lộ ra như sét đánh giữa trời quang, Tương Linh mặttrắng bệch: “Con… con không muốn! Con yêu Thanh Khải, không phải anh Sơ!” Mẹ cô cau mày, giọng trách móc: “Yêu đương tuổi trẻ chỉ là trò đùa. Hôn ước là lời hứa hai nhà, con không thể ích kỷ. Chiều nay Lâm Sơ đến đón, con chuẩn bị đi.” Tương Linh run rẩy đứng dậy, nước mắt trào ra: “Con hận… Sao mọi người ép con thế này?” Cô lao lên phòng, khóa cửa, ngồi co ro trên giường khóc nức nở. Hình ảnh bức ảnh đêm qua xen lẫn lời ép buộc của bố mẹ khiến lòng cô tan nát. “Thanh Khải… Anh có thật lòng không? Em phải làm sao?”
Không chịu nổi, cô cầm điện thoại gọi cho anh, nhưng chỉ toàn tiếng tút dài, anh không nghe máy – có lẽ đang họp gia đình. Nước mắt giàn giụa, Tương Linh mặc vội chiếc váy trắng đơn giản, lẻn ra khỏi nhà, chạy bộ đến bãi đỗ xe gần trường nơi anh hay đón cô. Tim cô đập thình thịch, vừa sợ vừa mong. May mắn thay, chiếc xe quen thuộc của Lâm Thanh Khải đỗ ở đó, anh đang ngồi trong xe hút thuốc, khuôn mặt mệt mỏi dưới khói trắng bay lững lờ. Thấy cô lao tới, anh vội mở cửa: “Tương Linh? Sao em lại ở đây? Có chuyện gì?” Cô òa khóc, lao vào lòng anh: “Anh… anh với cô gái đó… là sao? Bố mẹ ép em gặp anh Sơ… Hôn ước… Em không chịu nổi…”
Lâm Thanh Khải ôm chặt cô, giọng khàn khàn an ủi: “Đồ ngốc… Cô ấy chỉ là em họ hàng xóm, ảnh bị cắt ghép. Anh chỉ yêu em thôi. Còn hôn ước… Anh sẽ nói với cha anh, đừng khóc.” Anh kéo cô vào xe, khóa cửa, ôm cô ngồi lên đùi mình trên ghế lái, tay vuốt lưng: “Để anh làm em quên hết, được không? Anh sẽ yêu em, an ủi em…” Tương Linh gật đầu, nước mắt thấm ướt áo anh, thân thể cô nóng ran dưới vòng tay ấm áp. Anh hôn cô nhẹ nhàng, môi lướt qua má, cổ, rồi ngậm lấy vành tai mút khẽ: “Em đẹp quá… Đừng buồn nữa…”
Tay anh luồn vào váy cô, kéo quần lót ren trắng sang một bên, ngón tay chạm vào âm hộ đã ướt át vì xúc động: “Tiểu huyệt của em… lại nhớ anh rồi sao? Ướt thế này…” Tương Linh rên khẽ, cọ xát vào đùi anh: “Ừm… Thanh Khải… Yêu em đi…” Anh cởi khóa quần, dương vật thô to bật ra, quy đầu nóng hổi chạm vào khe thịt. Cô tự ngồi lên, âm đạo từ từ nuốt lấy côn thịt, co bóp ôm sát gân guốc: “A… Lớn quá… Lấp đầy em…” Lâm Thanh Khải ôm eo cô, hỗ trợ nhịp điệu chậm rãi: “Chậm thôi… Để anh cảm nhận em… Mỗi tấc âm đạo non mềm của em…”
Họ làm tình trong xe chật hẹp, cô nhấc mông lên xuống nhẹ nhàng, mỗi lần ngồi xuống là dương vật đâm sâu tận tử cung, dâm thủy rỉ ra ướt đẫm ghế da, tiếng “nhóp nhép” khe khẽ vang lên. Anh thì thầm an ủi giữa những nụ hôn: “Anh yêu em… Không ai cướp được… Em là của anh mãi mãi…” Tay anh xoa bóp ngực cô qua lớp váy, ngón cái vuốt núm vú cương cứng: “Ngực em mềm quá… Nảy nở theo nhịp… Sướng không em?” Tương Linh ưỡn người, tăng tốc một chút: “Sướng… Anh… sâu hơn… Em tin anh… A…” Cao trào đến dịu dàng, dâm thủy phun ra ấm áp, âm đạo siết chặt khiến anh rên lớn, bắn tinh dịch vào sâu bên trong, từng đợt giật mạnh hòa quyện.
Họ ôm nhau thở dốc, anh vuốt tóc cô: “Anh sẽ đến gặp bố mẹ em, giải quyết hết.” Tương Linh mỉm cười qua nước mắt: “Ừm… Em yêu anh.” Nhưng khi họ rời xe, điện thoại cô rung lên – tin nhắn từ mẹ: “Lâm Sơ đang đến nhà. Con về ngay!” Hiểu lầm gia đình chưa tan, xung đột sắp bùng nổ lớn hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận