Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau cơn khoái lạc dịu dàng trong xe, Tương Linh tựa đầu vào vai Lâm Thanh Khải, thân thể còn run rẩy nhẹ vì dư chấn, dâm thủy và tinh dịch hòa quyện rỉ ra từ âm đạo, ướt át đùi cô. Anh vuốt ve lưng cô, giọng trầm ấm: “Anh sẽ đến gặp bố mẹ em ngay chiều nay. Đừng sợ, anh không để họ ép em nữa.” Cô gật đầu, mắt long lanh: “Ừm… Nhưng em lo… Lâm Sơ đang đến nhà…” Lời chưa dứt, điện thoại mẹ cô gọi tới, giọng hối hả: “Con về ngay! Lâm Sơ đến rồi, hai đứa nói chuyện đi!” Tương Linh mặt tái mét, siết chặt tay anh: “Thanh Khải… Đi với em…”
Họ lái xe về nhà trong im lặng căng thẳng, lòng Tương Linh như lửa đốt. Vừa bước vào cổng, Lâm Sơ đã đứng ở phòng khách, bộ vest đen lịch lãm, bên cạnh mẹ cô đang cười tươi: “Tương Linh về rồi! Hai đứa ngồi đi, mẹ pha trà.” Bố cô từ thư phòng bước ra, ánh mắt nghiêm nghị quét qua Lâm Thanh Khải: “Cậu… sao lại ở đây?” Lâm Sơ cười nhạt, kéo ghế cho Tương Linh: “Chị dâu, cảm ơn chị. Tương Linh, anh đến để nói rõ. Hôn ước giữa chúng ta không phải trò đùa. Cha anh và cha em đã ký hợp đồng, em phải tôn trọng.” Anh ta nắm tay cô, ngón tay siết chặt: “Anh sẽ lo cho em, không như thằng em trai lang thang kia.”
Lâm Thanh Khải đứng bên, nắm chặt tay Tương Linh kéo về phía mình, giọng lạnh tanh: “Thả tay ra. Hôn ước? Đó là trò của ông cha, không phải gông xiềng cho Tương Linh. Mày nghĩ mày có quyền ép cô ấy vì ghen tị với tao từ nhỏ à?” Không khí phòng khách đông đặc, mẹ cô hoảng hốt: “Thanh Khải, đừng nói bậy! Lâm Sơ là chỗ dựa tốt…” Bố cô đập bàn: “Cậu cút đi! Đây là chuyện gia đình!” Tương Linh run rẩy, nước mắt lăn: “Bố mẹ… Con yêu Thanh Khải… Đừng ép con!”
Lâm Sơ cười khẩy: “Yêu? Nó kể em nghe chưa, về mẹ ruột nó? Bà ấy chết vì cha tao bỏ rơi, giờ nó hận tao vì tao là con ngoài giá thú, được cha nhận về thừa kế. Nó chỉ dùng em để trả thù tao thôi!” Lời nói như dao đâm, Lâm Thanh Khải mặt trắng bệch, tay siết chặt thành nắm đấm. Tương Linh quay phắt sang anh, mắt đỏ hoe: “Thanh Khải… Có thật sao?” Anh quay mặt, giọng khàn đặc: “Đi thôi… Anh kể em nghe.” Họ lao ra khỏi nhà, bỏ lại tiếng gọi của bố mẹ và nụ cười đắc thắng của Lâm Sơ. Trên xe, Lâm Thanh Khải lái như bay đến khu rừng sau trường – nơi họ từng làm tình lần đầu, giờ là chốn riêng tư.
Dừng xe, anh ôm mặt, giọng run run: “Mẹ anh… Bà ấy yêu cha từ nhỏ, nhưng cha anh ngoại tình với mẹ Lâm Sơ, sinh ra thằng khốn đó. Khi Lâm Sơ được nhận về, cha đuổi mẹ anh ra đường, bà ấy bệnh nặng, chết trong nghèo khổ. Anh hận nó… Vì nó cướp hết của anh. Nhưng với em… Anh yêu thật lòng, không phải trả thù.” Nước mắt anh lăn dài, lần đầu Tương Linh thấy anh yếu đuối thế này. Cô ôm chặt anh, hôn lên má: “Em tin anh… Em sẽ an ủi anh… Đừng buồn nữa.” Tay cô vuốt ve ngực anh qua áo sơ mi, rồi lướt xuống khóa quần, kéo ra, dương vật thô to bật ra, quy đầu đỏ sẫm cương cứng vì xúc động.
Tương Linh quỳ xuống ghế, mắt ngước nhìn anh đầy yêu thương: “Để em… làm anh quên hết.” Cô há miệng, lưỡi hồng liếm nhẹ quy đầu, vị mặn chát của tinh dịch cũ khiến cô run run, rồi ngậm lấy thân côn thịt, mút mạnh từ đầu đến gốc. “Ưm… Lớn quá… Em thích dương vật anh…” Cô thì thầm, tay vuốt ve hai hòn dái tròn trịa, lưỡi cuốn quanh gân guốc, nuốt ra nuốt vào sâu tận cổ họng, nước miếng kéo sợi dính nhớp. Lâm Thanh Khải rên lớn, tay nắm tóc cô: “Tương Linh… Miệng em ấm quá… Mút mạnh đi… A… Sướng chết anh…” Cô tăng tốc, đầu lên xuống nhịp nhàng, tiếng “chụt chụt” dâm mỹ vang vọng trong xe, dương vật giật giật trong miệng cô.
Không chịu nổi, anh kéo cô lên, lật ngửa trên ghế sau, kéo váy cô lên cao, quần lót ướt át lộ ra: “Giờ đến lượt anh… Tiểu huyệt em ướt nhẹp rồi…” Anh xé toạc quần lót, cúi đầu liếm mạnh khe thịt hồng hào, lưỡi cuốn quanh âm vật sưng mọng, mút nuốt dâm thủy ngọt lịm: “Ngon quá… Dâm thủy em ngọt như mật… Âm đạo co bóp trong miệng anh…” Tương Linh ưỡn người, tay bấu chặt ghế: “A… Thanh Khải… Liếm sâu hơn… Em… em sướng… Lưỡi anh… như dương vật…” Anh đâm lưỡi vào âm đạo, móc nhẹ thành thịt, ngón tay xoa âm vật, khiến cô run rẩy phun dâm thủy vào miệng anh.
Rồi anh quỳ lên, dương vật chạm cửa huyệt, đâm một phát sâu tận cùng: “Anh vào đây… Thao em để quên hết…” Côn thịt ra vào hung hãn, mỗi cú thúc chạm tử cung, tay anh bóp ngực cô qua váy, nhéo núm vú: “Em chặt quá… Âm đạo ôm anh… Sướng không? Nói anh nghe…” Tương Linh rên rỉ: “Sướng… Thao em mạnh… Em yêu anh… A…” Cao trào đồng loạt, dâm thủy phun ồ ạt, anh bắn tinh dịch đầy tử cung, từng đợt nóng bỏng. Họ ôm nhau, anh thì thầm: “Mai anh đưa em về gặp cha anh. Chúng ta đối mặt hết.” Tương Linh gật đầu, lòng ấm áp, nhưng biết thử thách tình yêu sắp đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận