Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, Lâm Thanh Khải tỉnh dậy với cơn đau nhức lan tỏa từ lưng – dấu vết của những vết cào từ móng tay Tương Linh đêm qua, khi anh đã thao cô đến kiệt sức trong cơn ghen tuông mù quáng. Cô vẫn ngủ say bên cạnh, má ửng hồng, môi khẽ hé như mời gọi, khiến anh phải kiềm chế lắm mới không cúi xuống ngậm lấy. “Tiểu dâm phụ… Em làm anh nghiện mất rồi.” Anh thì thầm, vuốt nhẹ mái tóc rối bù của cô, lòng đầy quyết tâm. Hôm nay, anh sẽ kết thúc mọi thứ với Lâm Sơ – không phải bằng lời nói suông, mà bằng hành động. Tin nhắn anh gửi cho anh trai cùng cha khác mẹ chỉ vỏn vẹn: “Gặp ở quán cà phê cũ, 10 giờ. Đừng để tôi phải tìm.”
Tương Linh tỉnh giấc muộn hơn, dụi mắt nhìn anh đang mặc áo sơ mi trắng, nút cổ áo mở hờ lộ ra xương quai xanh rắn rỏi. “Thanh Khải… Anh đi đâu?” Cô ngồi dậy, chăn tuột xuống để lộ bầu ngực trần với những vết đỏ mờ từ tay anh đêm qua. Lâm Thanh Khải quay lại, ánh mắt tối sầm khi nhìn thân thể cô – nơi anh đã “đánh dấu” bằng tinh dịch và dâm thủy hòa quyện. Anh ngồi xuống giường, hôn nhẹ môi cô: “Anh đi gặp anh Lâm Sơ. Em ở đây, đừng lo. Anh sẽ về sớm.” Tương Linh nắm tay anh, giọng run run: “Đừng đánh nhau… Em sợ.” Anh cười khẽ, ngón tay lướt qua núm vú cô, khiến nó cứng lại: “Nếu anh bị thương, em sẽ liếm lành cho anh chứ?” Cô đỏ mặt gật đầu, không hay lời đùa ấy sẽ thành sự thật chỉ vài giờ sau.
Quán cà phê cũ kỹ ven hồ, nơi hai anh em từng ngồi trò chuyện thời thơ ấu, giờ trở thành chiến trường ngầm. Lâm Sơ đến đúng giờ, bộ vest xám lịch sự, nhưng ánh mắt anh ta sắc lạnh như dao: “Em trai, mày gọi anh đến để khoe chiến tích thao Tương Linh à? Hay để van xin anh buông tha?” Lâm Thanh Khải ngồi đối diện, tay siết chặt ly cà phê đen, giọng trầm thấp: “Anh biết em biết hết. Anh theo dõi chúng em ở công viên. Giờ anh dám động vào cô ấy? Cô ấy là của em, không phải món hàng trong hôn ước cũ kỹ đó.” Lâm Sơ cười nhạt, đẩy một phong bì dày sang: “Hôn ước? Đó chỉ là bề nổi. Mày nghĩ cha nhận tao về vì thương hại? Xem di chúc đi – ông ấy để lại toàn bộ cổ phần công ty cho tao, vì tao mới là con trai ruột. Mày… chỉ là kết quả của sai lầm mẹ mày gây ra với cha.”
Lâm Thanh Khải mở phong bì, tay run nhẹ khi đọc những dòng chữ cuối cùng của người cha quá cố: “Lâm Sơ, con trai yêu quý, thừa kế tất cả. Thanh Khải… hãy tha thứ, nhưng đừng tranh đoạt.” Bí mật gia đình vỡ òa như bom nổ – hóa ra Lâm Sơ không phải con rơi, mà là con chính thất, được giấu kín để bảo vệ danh dự gia tộc. Lâm Thanh Khải ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu: “Cha… ông ấy biết? Và anh dùng điều này để ép Tương Linh?” Lâm Sơ đứng dậy, giọng the thé: “Đúng! Mày chỉ là kẻ ngoại lai, cướp mất mọi thứ của tao – từ công ty đến cô ấy. Giờ tao sẽ lấy lại!” Anh ta lao tới, đấm thẳng vào mặt em trai.
Cuộc ẩu đả nổ ra giữa quán, bàn ghế lật nhào, cà phê văng tung tóe. Lâm Thanh Khải né cú đấm đầu, nhưng Lâm Sơ nhanh hơn dự đoán – anh ta đấm trúng vai anh, khiến anh ngã ngửa vào tường. “Mày nghĩ mày mạnh vì đã thao Tương Linh đến khóc à? Tao sẽ khiến cô ấy khóc vì mày!” Lâm Sơ gầm lên, nhưng Lâm Thanh Khải lăn người tránh, tung cú đá vào bụng anh ta. Hai anh em vật lộn, nắm đấm bay tứ tung – Lâm Thanh Khải bị rách môi, máu rỉ ra, còn Lâm Sơ thì bầm tím dưới mắt. Khách khứa hoảng loạn chạy tán loạn, chủ quán gọi cảnh sát, nhưng trước khi tiếng còi vang vọng, Tương Linh đã lao vào – cô nhận được tin từ bạn Lâm Sơ, chạy đến với trái tim thắt lại.
“Thanh Khải! Dừng lại!” Cô hét lên, chen vào giữa, đẩy Lâm Sơ ra. Anh ta thở hổn hển, nhìn cô đầy oán hận: “Em chọn nó? Thằng con rơi đó?” Tương Linh quay sang ôm Lâm Thanh Khải, lau máu trên môi anh: “Em chọn anh ấy. Từ đầu đến cuối, em chỉ yêu Thanh Khải. Hôn ước? Đó là quá khứ. Anh… anh buông tay đi.” Lời nói của cô như nhát dao cuối cùng, Lâm Sơ lảo đảo lùi lại, mặt tái mét: “Em sẽ hối hận… Di chúc sẽ công bố, và mày sẽ mất hết, Thanh Khải.” Nhưng anh ta quay lưng bỏ đi, để lại không gian im lặng nặng nề.
Cảnh sát đến, chỉ ghi nhận và thả họ vì “xung đột gia đình”. Lâm Thanh Khải ôm Tương Linh về ký túc xá, môi rách rỉ máu, vai đau nhức. Vào phòng, cô khóa cửa, nước mắt lăn dài: “Anh ngốc… Sao anh đánh nhau vì em?” Anh kéo cô vào lòng, hôn nhẹ trán: “Vì em là tất cả. Giờ… em liếm lành cho anh đi.” Tương Linh gật đầu, nhẹ nhàng đẩy anh ngồi xuống giường, cởi áo sơ mi lộ ra vết bầm tím trên vai và ngực. Cô cúi xuống, lưỡi mềm mại liếm nhẹ vết rách trên môi anh, vị tanh của máu hòa lẫn nước bọt khiến anh rên khẽ: “Tương Linh… Em… ngọt quá…”
Khoái cảm dâng trào từ nỗi đau, Lâm Thanh Khải ôm đầu cô, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô trong nụ hôn chậm rãi, sâu lắng. Tay anh lướt xuống, cởi nút áo cô, để lộ bầu ngực trắng ngần với núm vú hồng hào. “Để anh chữa lành cho em nữa… Em khóc vì anh, giờ anh sẽ làm em quên hết.” Anh thì thầm, đặt cô nằm ngửa, môi di chuyển xuống cổ, liếm dọc xương quai xanh, rồi ngậm lấy một bên nhũ hoa. Lưỡi anh cuốn quanh núm vú, mút nhẹ nhàng như an ủi, tay kia xoa bóp bên còn lại, ngón tay vuốt ve da thịt mịn màng. Tương Linh ưỡn người, rên rỉ: “Ừm… Thanh Khải… Nhẹ thôi… Em… em ướt rồi…”
Anh cười khẽ, tay trượt xuống giữa đùi cô, ngón tay chạm vào âm hộ đã rỉ dâm thủy qua lớp quần lót mỏng. “Tiểu huyệt em… vẫn nhạy cảm thế này. Để anh liếm sạch nỗi sợ cho em.” Lâm Thanh Khải cởi hết quần áo cô, tách hai chân ra, cúi đầu xuống âm đạo non mềm. Lưỡi anh liếm dọc khe thịt, nếm vị mặn ngọt của dâm thủy, rồi cuốn quanh âm vật sưng mọng, mút nhẹ khiến cô co giật: “A… Thanh Khải… Ngứa… Liếm sâu vào… Em… em muốn anh…” Anh móc lưỡi vào cửa âm đạo, liếm láp thành thịt bên trong, tay vuốt ve đùi trong trắng nõn.
Dương vật anh đã cương cứng đau nhức, nhưng anh kiềm chế, muốn kéo dài khoái cảm chữa lành này. Sau vài phút liếm láp, Tương Linh run rẩy đạt cao trào đầu, dâm thủy phun ra trên lưỡi anh: “Ra… Em ra rồi… Thanh Khải…” Anh nuốt hết, rồi trườn lên, dương vật chạm cửa âm đạo ướt nhẹp. “Giờ anh vào… Chậm thôi, để em cảm nhận anh yêu em thế nào.” Anh đâm vào từ từ, côn thịt lấp đầy âm đạo từng chút một, gân guốc cọ xát nhẹ nhàng khiến cô rên rỉ hạnh phúc: “Lấp đầy em… Thanh Khải… Em yêu anh… Đâm chậm… Sâu nữa…”
Họ làm tình chậm rãi, anh rút ra rồi đẩy vào nhịp nhàng, quy đầu chạm tử cung như lời thì thầm yêu đương. Tay anh vuốt ve khắp cơ thể cô, hôn lên vết đỏ cũ từ đêm qua, xóa nhòa mọi đau đớn. “Em chặt quá… Tiểu dâm phụ của anh… Anh sẽ bảo vệ em mãi…” Cao trào đến từ từ, Tương Linh ôm chặt anh, âm đạo co bóp ôm sát dương vật, dâm thủy chảy ra ướt đẫm ga giường. Anh bắn tinh dịch ấm áp sâu vào trong, hòa quyện như lời hứa. Họ nằm ôm nhau, mồ hôi lấp lánh, nhưng Lâm Thanh Khải biết – di chúc kia chỉ là khởi đầu, và bí mật thực sự của gia đình vẫn còn chờ họ đối mặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận