Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau cuộc đối chất đầy nước mắt và khoái lạc an ủi đêm qua, Tương Linh thức dậy trong vòng tay Lâm Thanh Khải, cơ thể vẫn còn mỏi nhừ vì những cú đâm chậm rãi nhưng sâu hun hút của anh. Ánh nắng len qua rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt anh đang ngủ say, lông mi dài khẽ rung, khiến cô không khỏi mỉm cười. “Thanh Khải… Em yêu anh,” cô thì thầm, tay vuốt nhẹ má anh. Nhưng niềm vui ấy nhanh chóng bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại réo vang – là bố cô gọi.
“Tương Linh, về nhà ngay đi con. Có chuyện lớn!” Giọng bố nghiêm khắc, không một lời giải thích. Tương Linh lo lắng, lay Lâm Thanh Khải dậy: “Anh ơi, bố em gọi… Có lẽ về chuyện tin đồn.” Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén: “Anh đi cùng em. Hôm nay anh sẽ kết thúc tất cả.” Họ vội vã ăn sáng qua loa, rồi lao đến nhà cô bằng xe anh lái, không khí căng thẳng bao trùm suốt đường đi.
Vừa bước vào nhà, Tương Linh đã thấy không khí nặng nề. Bố mẹ ngồi ở phòng khách, khuôn mặt nghiêm nghị, bên cạnh là Lâm Sơ – anh ta ngồi co ro, vết bầm trên mặt từ lần đánh nhau trước vẫn chưa tan hết. Cha Lâm Thanh Khải – ông Lâm – cũng có mặt, ngồi giữa như trọng tài, tay cầm tập tài liệu dày cộm. “Ngồi đi,” ông Lâm nói, giọng trầm trầm. Tương Linh nắm chặt tay Lâm Thanh Khải, ngồi xuống sofa đối diện.
Ông Lâm mở lời, giọng lạnh tanh: “Sơ, ta đã điều tra hết. Những tin đồn trên mạng, bài đăng bôi nhọ… Là do con thuê hacker tung ra, phải không?” Lâm Sơ cúi đầu, mồ hôi túa ra: “Cha… Con chỉ muốn bảo vệ hôn ước cũ… Thằng em nó không xứng!” Ông Lâm đập bàn: “Bảo vệ? Con ghen tị vì ta công nhận Thanh Khải là con trai chính thống, vì di chúc ta để lại phần lớn tài sản cho nó – thằng bé đã chịu khổ từ nhỏ, không như con, được nuông chiều từ bé! Con hại em trai mình, hại cả mối quan hệ hai nhà. Từ nay, con không còn là người thừa kế. Cút khỏi nhà họ Lâm!”
Lâm Sơ ngẩng phắt đầu, mắt đỏ hoe: “Cha… Không thể nào! Con là con lớn, con mới là người kế thừa!” Nhưng ông Lâm lắc đầu, đẩy tập tài liệu về phía anh ta – hóa đơn thanh toán hacker, log chat, bằng chứng không thể chối cãi. Mẹ Tương Linh thở dài: “Sơ, dì từng thương con như con ruột… Nhưng con sai rồi. Tương Linh đã chọn Thanh Khải, và chúng ta tôn trọng con bé.” Bố Tương Linh gật đầu: “Hôn ước cũ hủy bỏ. Từ nay, nhà ta ủng hộ con gái với Thanh Khải. Còn con, Sơ… Đi đi, đừng để mọi chuyện tệ hơn.”
Lâm Sơ đứng phắt dậy, ánh mắt đầy oán hận quét qua Tương Linh và Lâm Thanh Khải: “Các người sẽ hối hận… Đặc biệt là mày, em trai!” Anh ta lao ra cửa, tiếng đóng sầm vang vọng như lời nguyền rủa cuối cùng. Không khí phòng khách im bặt, rồi ông Lâm thở dài, vỗ vai Lâm Thanh Khải: “Con trai, cha xin lỗi vì đã giấu con quá khứ. Từ nay, con và Tương Linh… Hãy sống tốt.” Mẹ Tương Linh lau nước mắt, ôm lấy con gái: “Mẹ mừng vì con chọn đúng người. Bữa tối nay, cả nhà ăn mừng nhé?”
Khi mọi người dần tản ra, Lâm Thanh Khải kéo Tương Linh lên phòng riêng của cô – căn phòng quen thuộc với chiếc giường rộng và mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Cửa vừa khép, anh đã đè cô lên tường, nụ hôn cuồng nhiệt nuốt chửng mọi lời nói: “Em yêu… Chúng ta thắng rồi. Giờ anh muốn kỷ niệm… Muốn em hết đêm nay.” Tương Linh run rẩy, tay ôm cổ anh: “Thanh Khải… Em cũng muốn… Làm em đi, mạnh mẽ như anh hứa…”
Anh bế cô lên giường, cởi phăng quần áo cả hai, thân thể trần trụi quấn quýt. Bắt đầu bằng tư thế ngồi, anh ngồi tựa đầu giường, kéo cô ngồi lên đùi, dương vật thô to chạm vào cửa âm đạo ướt át. “Ngồi xuống đi… Để tiểu huyệt em nuốt anh…” Tương Linh cắn môi, từ từ ngồi xuống, quy đầu tách khe thịt, chôn sâu tận cùng khiến cô rên lớn: “A… Lớn quá… Nó lấp đầy em… Đâm lên đi anh…” Cô nhấc mông lên xuống, mông tròn trịa đập vào đùi anh, dâm thủy chảy ra lênh láng, ướt đẫm ga giường trắng tinh. Lâm Thanh Khải ôm eo cô, thúc hông lên đón, mỗi cú đâm chạm tử cung: “Chặt quá… Em dâm đãng thế này… Kẹp anh chặt hơn… Anh đâm chết em…”
Họ làm tình cuồng nhiệt ở tư thế ngồi, tay anh xoa bóp ngực cô, ngón cái vê núm vú đến đỏ ửng, miệng ngậm lấy bên kia mút mạnh. Tương Linh ưỡn người, rên rỉ không ngừng: “Ừm… Sướng… Ngực em… Mút mạnh nữa… Tiểu huyệt em… sắp ra…” Cao trào đầu tiên ập đến, dâm thủy phun ra ồ ạt, siết chặt dương vật anh khiến anh rên gầm: “Bắn… Anh bắn vào em…” Tinh dịch nóng hổi bắn đầy tử cung, tràn ra theo khe thịt.
Chưa dừng lại, Lâm Thanh Khải lật cô nằm ngửa, tư thế truyền giáo quen thuộc nhưng đầy cuồng bạo. Anh đâm vào từ trên xuống, dương vật ra vào liên hồi, tiếng “bạch bạch” vang vọng phòng: “Nằm yên… Để anh thao em… Tiểu dâm phụ… Em thích bị đâm sâu thế này phải không?” Tương Linh quặp chân quanh hông anh, móng tay cào lưng: “Thích… Mạnh nữa… Đâm nát em… A… Sâu quá…” Dâm thủy lại trào, ướt nhẹp đùi cả hai, anh rút ra rồi đâm mạnh, quy đầu nghiền điểm G khiến cô co giật lần hai, hét lên trong khoái lạc.
Cuối cùng, anh kéo cô đứng dậy, ép sát vào tường, tư thế đứng từ phía sau. Tay anh ôm eo, dương vật trượt vào âm đạo từ sau, đâm sâu hun hút: “Đứng vững… Anh đâm từ sau… Cảm nhận anh chiếm hữu em…” Tương Linh chống tay vào tường, mông ưỡn ra, rên rỉ: “A… Từ sau… Sâu kinh… Thanh Khải… Em… em chịu không nổi…” Anh thúc mạnh, một tay luồn xuống xoa âm vật, tay kia bóp ngực, dâm thủy chảy xuống chân cô thành dòng, lênh láng trên sàn gỗ. “Ra đi… Bắn hết… Anh cũng ra… Lấp đầy em bằng tinh trùng anh…” Cao trào cuối cùng đồng loạt, cô phun dâm thủy ướt sàn, anh bắn sâu vào trong, tinh dịch tràn ra theo đùi cô.
Họ ngã xuống giường, ôm nhau thở dốc, thân thể dính chặt mồ hôi và dịch thể. Lâm Thanh Khải hôn lên môi cô: “Em là của anh… Mãi mãi. Gia đình chấp nhận rồi, chúng ta sẽ cưới nhau.” Tương Linh mỉm cười, nước mắt hạnh phúc: “Em đồng ý… Yêu anh.” Đêm ấy, họ ngủ trong vòng tay nhau, không hay biết rằng, chiến thắng này chỉ là khởi đầu cho hạnh phúc thực sự – một tương lai đầy yêu thương và những đêm cuồng nhiệt không ngừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận