Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Viên không tin bọn họ sẽ trơ mắt nhìn số cổ phần rơi vào trong tay một người tàn phế như anh.

Xem ra đứa con hoang kia cũng có chút bản lĩnh, nhưng tất cả chuyện mà anh ta làm đều là xấu xa giả tạo, kiến thức kinh doanh thì không học được, thủ đoạn đen tối xấu xa thì đầy một bụng, nhẹ thì đứt tay đứt chân, nặng thì đến mạng cũng chẳng còn.

Nhưng đối phương không chỉ có một người, thế lực đứng phía sau anh ta rất lớn, thậm chí mấy ông trùm buôn bán vũ khí và buôn thuốc phiện cũng có liên quan đến anh ta, cho dù đứa con hoang đó chỉ là một quân cờ ở bên ngoài đi chăng nữa thì Thẩm Viên cũng phải hành động một cách cẩn thận nếu muốn đối phó với anh ta.

Thẩm Minh Nghĩa cũng thật ngây thơ, ông nóng lòng muốn đưa đứa con hoang kia về nhà bởi vì thèm muốn thế lực phía sau của anh ta, nhưng lại không biết mình đã nhặt phải một quả bom.

Đây còn là quả bom rất nguy hiểm, có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Nhưng anh đã hết hy vọng vào nhà họ Thẩm đó rồi, kết cục cuối cùng của nhà họ Thẩm có như thế nào đi chăng nữa thì anh cũng không thèm để ý.

Cùng lắm khi nào Thẩm thị sắp phá sản, anh sẽ tung cổ phiếu ra ngoài, không chút lưu luyến.

Kết cục của nhà họ Thẩm đã được định trước, mặc dù Thẩm Viên không biết khi nào nó mới ập đến, nhưng anh chắc chắn sẽ quạt gió thêm củi vào trong đó.

Thế lực ngầm sẽ không bao giờ tồn tại được quá lâu, đất nước không cho phép mấy chuyện ác nhân ác nghĩa này phát triển, đây cũng là lý do tại sao âm mưu lại thất bại.

“Nhà họ Thẩm muốn tổ chức một bữa tiệc rất lớn, hình như Thẩm Minh Nghĩa muốn giới thiệu Thẩm Thông với những người ở trong vòng, vậy nên bữa tiệc này mời rất nhiều khách.”

Thẩm Thông chính là đứa con hoang có vô số thủ đoạn xấu xa kia của ba anh, anh ta và mẹ của anh ta đều là những người có bản lĩnh, có thể được Thẩm Minh Nghĩa quan tâm yêu thương bao năm như vậy, hơn nữa chuyện Thẩm Thông đã làm cách nào để liên hệ được với thế giới ngầm, khiến Thẩm Viên cảm thấy rất tò mò.

Rõ ràng anh ta chỉ là con trai của một tiểu tam, trong tay lại không có tài nguyên, trong chuyện này nhất định có uẩn khúc gì đó.

“Đúng là gấp không đợi nổi nữa rồi.”

Câu nói này không biết anh đang nói về ai.

Là người cha vô tình của anh Thẩm Minh Nghĩa hay đứa con hoang nham hiểm độc ác của ông là Thẩm Thông?

Thẩm Viên nở một nụ cười chế nhạo.

Hơn nữa nhà họ Thẩm tổ chức yến tiệc, vậy mà không một ai chạy đến thông báo cho anh một tiếng, quả nhiên là người đi trà lạnh, nếu không phải anh vẫn còn cổ phần trong tay, Thẩm Viên cảm thấy nhà họ Thẩm sẽ không bao giờ liên hệ với anh nữa.

“Cậu có tính toán gì chưa? Tôi dự đoán nhà họ Thẩm sẽ liên lạc với cậu trước khi bữa tiệc diễn ra, hơn hai tháng nay, người nhà họ Thẩm vẫn luôn muốn nhìn thấy cậu.”

Phó Nghị Luân lo lắng nhìn Thẩm Viên.

Thật ra trong lòng anh ấy cảm thấy rất lo lắng cho tình trạng của Thẩm Viên, nhưng sau khi nhìn thấy tâm trạng ngày hôm nay của Thẩm Viên đã tốt hơn rất nhiều, trái tim đầy ưu phiền của anh ấy cũng thả lỏng hơn một chút.

Nhưng những chuyện liên quan đến nhà họ Thẩm, khiến một người ngoài cuộc như anh cũng nghẹn ở trong cổ họng.

Quá lạnh nhạt vô tâm, từ nhỏ đến lớn Thẩm Viên đã vì tập đoàn Thẩm thị mà trả giá nhiều như vậy, bây giờ nhà họ Thẩm nói vứt bỏ liền vứt bỏ, không một chút vương vấn.

Phó Nghị Luân biết Thẩm Viên từ khi còn rất nhỏ.

Khi đó Thẩm Viên chính là con nhà người ta ở trong miệng người lớn, thành tích học tập tốt, ngoan ngoãn lễ phép, không bao giờ có thời gian giải trí dành cho riêng mình, ngoài việc đi học ở trường, anh còn phải học thêm những kiến thức khác ở bên ngoài nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận