Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhà họ Thẩm từ bỏ một người thừa kế như vậy thực sự là ngu ngốc.

Trước khi nhìn thấy tình trạng của Thẩm Viên, những người khác nghĩ rằng đó là biện pháp cuối cùng để nhà họ Thẩm mang đứa con trai ngoài giá thú vào, nhưng bây giờ, chỉ e rằng nhà họ Thẩm đã tự ý từ bỏ Thẩm Viên, và điều đó đã được tính toán trước.

Nhưng Thẩm Viên chẳng qua là không đứng dậy được, đó không phải là do não anh bị hỏng, anh đang lập chiến lược trên thương trường chứ không phải chạy trên sân thể thao, ngoài việc phải đối mặt với một số tin đồn, khuyết tật còn ảnh hưởng gì chứ?

Này, thật là quá không ra gì mà!

Người chú trọng sẽ không bao giờ để cho con cái tiêu sái uống rượu trăng hoa bên ngoài, lùi một bước, dù có nhởn nhơ bên ngoài cũng không có bao nhiêu người sinh ra con ngoài giá thú.

Hơn nữa, vẫn có đứa con sinh ra trong giá thú, và đứa con còn rất có đầu óc và tài năng, vậy nên việc đưa đứa con ngoài giá thú vào thế này là không hợp lý.

Đây là một dấu hiệu của sự hỗn loạn!

Trong lòng của nhiều người nghĩ như vậy, nhưng cũng có người không đặc biệt chú trọng, bọn họ từ sớm đã đi nịnh bợ Thẩm Minh Nghĩa và Thẩm Thông.

Kể từ khi Thẩm Viên trở thành người thừa kế của nhà họ Thẩm và chính thức vào công ty, Thẩm Minh Nghĩa đã lùi về phía sau vì bản thân kém cỏi, Thẩm Minh Nghĩa vốn không mấy thân thiết với đứa con trai Thẩm Viên, và nhìn thấy đứa con trai đã cướp đi quyền thừa kế, ông còn cảm thấy khó chịu hơn.

Bây giờ khi ông dương mặt đắc ý, đuôi của ông gần như đã quẩy lên trời.

Thẩm Minh Nghĩa dắt đứa con riêng yêu thích của mình hiêng ngang qua chốn đông người, mong muốn mọi người có thể nhìn thấy đứa con trai mà ông thích, nhưng đứa con trai mà ông không thích đã hoàn toàn rời khỏi nhà họ Thẩm.

Một số người cẩn trọng đều không muốn tiếp tục hợp tác với nhà họ Thẩm, nhất là những người có vợ chính có địa vị cao trong nhà, người vợ nào được cưới gả đàng hoàng mà lại thích con ngoài giá thú được chứ?

Chưa kể Thẩm Minh Nghĩa dường như không buồn chút nào sau khi đứa con trai hợp pháp của mình bị tàn tật trong một vụ tai nạn xe cộ, và chỉ quan tâm đến việc đưa đứa con ngoài giá thú của mình đến gặp và làm quen mọi người.

Khiến người ta ớn lạnh quá!

Nhiều công ty đã quyết định đến đây để xem cuoojc vui, thế những người muốn hợp tác với nhà họ Thẩm lại là những ai chứ? Làm người không chút chừng mực, không có lòng tốt và đạo đức, lại có thể làm ra những chuyện gì?

Nhưng Thẩm Minh Nghĩa không hiểu những điều này.

Tất cả những gì ông biết là sau khi Thẩm Viên bị tàn tật, tất cả những người từng tâng bốc Thẩm Viên đều đến nịnh nọt ông, mặc dù rào chắn trước mặt là con trai ông, ngay sau khi rào chắn này không còn, trong lòng ông cũng khá là vui mừng.

Thẩm Viên nhìn dáng vẻ tự mãn của Thẩm Minh Nghĩa từ phía sau, trong lòng tự giễu.

Không hổ danh là người cha lạnh lùng của anh, chỉ sợ ông đã quên mất đứa con trai tàn tật này của ông từ lâu, đang cười vui vẻ thế kia.

Thẩm Viên với ánh mắt âm trầm, nhìn về phía Thẩm Thông bên cạnh Thẩm Minh Nghĩa.

Thẩm Thông thông minh hơn nhiều.

Thẩm Viên đã nhận xét về Thẩm Thông như vậy.

Ánh mắt của anh ta không có chút tham vọng nào, lại lịch sự chu đáo khi giao thiệp với mọi người, cho dù có được quyền lực cũng không có biểu hiện xuất thần tự mãn, nhất là sau khi có sự so sánh với Thẩm Minh Nghĩa thì càng ngày càng thấy rõ sự chênh lệch.

Lúc này, Thẩm Minh Nghĩa đã nhìn thấy Thẩm Viên.

“Đứa con ngỗ nghịch, con còn biết trở về sao?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận