Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước kia Thẩm Viên rất ngoan ngoãn lễ phép, đối đãi với người trong gia đình cũng nhẹ nhàng hoà nhã, nhưng bây giờ thái độ lại trở nên sắc bén như vậy, giống như đã thay đổi thành một người khác.

“Ta biết con cảm thấy không hài lòng, nhưng mọi chuyện đã xảy ra thì cũng không thể cứu vãn được nữa, bây giờ con có tức giận thì cũng vô dụng.”

Hóa ra bọn họ cho rằng anh chỉ đang tức giận thôi sao?

Thẩm Viên thật sự không biết nói gì với ông cụ Thẩm nữa.

Chuyện lớn như vậy xảy ra với anh, mà bọn họ lại tưởng rằng anh chỉ đang tức giận. Cho dù Thẩm Viên không còn hy vọng gì đối với nhà họ Thẩm nữa, thì anh vẫn cảm thấy bọn họ quá vô tình.

“Vậy thì sao?”

Thẩm Viên nhướng mày, thái độ vẫn thờ ơ lạnh nhạt như cũ.

“Hôm nay ta đến đây là vì cổ phần của nhà họ Thẩm, mẹ của con đã để lại cho con 15% và 5% của ta đưa cho con, tổng cộng con có 20% cổ phần trong tay, bây giờ con hãy giao số cổ phần này cho nhà họ Thẩm xử lý, sau đó rút khỏi hội đồng quản trị về nhà tĩnh dưỡng sức khoẻ cho tốt đi.”

Khi nói ra những lời này, ông cụ Thẩm vô cùng thản nhiên.

Ông lão không hề nhận ra lời nói của mình kiêu ngạo đến nhường nào, có lẽ là do thói quen hay sai khiến Thẩm Viên, nhưng ông lão vẫn chưa tính đến chuyện xảy ra sau khi Thẩm Viên đồng ý chia cổ phần.

Chuyện này khiến Thẩm Viên cười thành tiếng.

“Tại sao cháu lại phải giao toàn bộ cổ phần mà cháu có ra? Ông còn dùng giọng điệu thản nhiên như vậy để nói chuyện, thật nực cười! Ít ra cháu bán cổ phần cho người khác cháu vẫn còn nhận được chút lợi ích, còn nếu đưa cho nhà họ Thẩm, ông cụ Thẩm à, cháu bị tai nạn xe hơi gãy chân, không phải bị đâm đến choáng váng đầu óc!”

Giọng điệu của Thẩm Viên tăng lên, mở miệng mang theo vẻ châm chọc. “Hay các người cố ý coi cháu thành thằng ngốc? Cháu thà bán bớt cho mấy cổ đông nhỏ, ông cũng biết cháu có thể làm được chuyện này mà, ông cụ Thẩm!”

Anh không còn lưu luyến gì đối với nhà họ Thẩm nữa, hiện tại anh chỉ cảm thấy người nhà họ Thẩm vô cùng ngu xuẩn.

Tuổi của ông cụ đã lớn lắm rồi, không có thanh minh trước kia sẽ trở nên ngu ngốc, Thẩm Minh Nghĩa lại là kẻ bất tài, lúc đó Thẩm thị sẽ rơi thẳng vào tay của Thẩm Thông, anh cũng không cảm thấy kinh ngạc chút nào cả.

“Đồ mất dạy!”

Đột nhiên ông cụ Thẩm đập bàn một cái, giận dữ trừng mắt nhìn Thẩm Viên.

“Thẩm Viên, cháu là người của nhà họ Thẩm! Sau khi bán cổ phần cho người khác thì sẽ có ích lợi gì cho cháu? Nếu để một người mua hết toàn bộ số cổ phần đó, cháu có biết nhà họ Thẩm sẽ tổn thấy bao nhiêu không!”

Nhà họ Thẩm tổn thất lớn đến thế nào đi chăng nữa thì cũng liên quan gì đến anh?

Thẩm Viên không thể hiểu được tư duy của mấy người nhà họ Thẩm này, suy nghĩ của bọn họ thật sự rất khó hiểu, chẳng lẽ đến lúc này bọn họ vẫn cho rằng anh còn quan tâm đến nhà họ Thẩm hay sao?

“Vậy nếu cháu đưa cổ phần cho nhà họ Thẩm, cháu sẽ thu được lợi ích gì đây? Ông đừng nói gì cả, nếu các người đồng ý thu mua cổ phần đúng theo giá thị trường thì cháu sẽ đồng ý bán, nhưng nếu các người muốn lấy không thì không có khả năng đâu, cháu thà bán cho người khác còn hơn!”

Thật ra trong lòng Thẩm Viên muốn bán số cổ phần đó cho nhà họ Thẩm vẫn là sự lựa chọn tốt nhất, dù sao đi chăng nữa thì anh vẫn phải thanh lý để không vô tình làm tổn thương đến những người vô tội. Muốn như vậy là một chuyện, nhưng thời điểm đối mặt với nhà họ Thẩm, anh vẫn muốn ép buộc bọn họ một phen.

Bình luận (0)

Để lại bình luận