Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thân ảnh cao lớn bước nhanh lại đây, trong tình huống nguy cấp, đỡ được cơ thể Thanh Chi đang ngã, giúp cô ta vững vàng đứng thẳng.

Đến nỗi Tiếu Dao, bị Thanh Chi đạp một cước, cái ót bốp một tiếng đập vào bồn hoa cách đó không xa, trên đầu một trận đau nhức, đau làm cô ôm đầu, muốn bò dậy cũng không thể.

Trong tầm mắt, Nam Cung Tịch xanh mặt nhìn chằm chằm cô gái trước mắt, không vui nói: “Ai bảo em động thủ, làm mình bị thương thì làm sao bây giờ?”

“Em… em không thể nhìn cô ta bắt nạt anh.” Thanh Chi lầu bầu cái miệng nhỏ, vẻ mặt ủy khuất: “Em đau lòng cho anh lắm.”

Nghe vậy, ánh mắt Nam Cung Tịch nhu hòa xuống, chung quy là không đành lòng trách cứ cô: “Đi thôi, đưa em tới nơi đẹp thăm quan.”

“Vâng.” Thanh Chi lại bám tay hắn, cùng hắn cùng nhau đi xa.

Tiếu Dao chịu đựng đầu đau, thật vất vả từ trên mặt đất bò lên, nhìn chằm chằm bóng dáng Nam Cung Tịch, kêu một tiếng: “Tịch.”

Nam Cung Tịch bước chân hơi ngừng, lại không có quay đầu lại, Tiếu Dao đuổi theo hai bước, giọng nói bởi vì tối hôm qua kêu cả đêm, đến bây giờ vẫn khàn khàn: “Tịch, anh không thể ở bên cô ta.”

Hắn ở bên cô gái khác, tuy cô vẫn sẽ đau lòng, nhưng hắn không thể ở bên Thanh Chi. Tiên sinh muốn mạng Nam Cung Tịch, Thanh Chi là người của tiên sinh, cô không biết Thanh Chi tới gần Nam Cung Tịch rốt cuộc muốn làm cái gì.

Cùng Thanh Chi ở bên nhau, Nam Cung Tịch sẽ gặp nguy hiểm.

Nam Cung Tịch rốt cuộc quay đầu lại nhìn cô một cái, đáy mắt không có hận ý, cũng không có tình yêu, như cũ thực đạm thực phai nhạt: “Chúng ta đã chia tay.”

“Nhưng anh không thể ở bên cô ta!” Tiếu Dao đi phía trước hai bước.

“Vì sao không thể ở bên cô ấy?” Lời này của Nam Cung Tịch không phải chất vấn, bởi vì thật sự rất đạm, đạm không có một chút cảm xúc, càng không phải giận dỗi: “Cô ấy đơn thuần hơn cô, sạch sẽ hơn cô.”

Hắn đi rồi, tay trong tay cùng Thanh Chi rời đi, Tiếu Dao còn muốn đuổi theo, lại bị một đám nữ sinh ngăn cản.

“Bản thân ngoại tình, hiện tại thế nhưng còn muốn phá hư tình cảm người ta, sao cô có thể không biết xấu hổ như vậy!” Một cô gái mắng.

Một cô gái khác cũng mắng: “Nhưng mà, học trưởng Tịch người ta đã nói, cô gái đó sạch sẽ hơn cô, cô cũng không nhìn lại mình một cái, cũng không biết bị nhiều hay ít đàn ông chơi đùa, cô cho rằng học trưởng Tịch sẽ còn muốn cô à.”

“Thế nhưng còn dám ngoại tình mà không xin lỗi học trưởng Tịch, con ả đáng chết!”

“Cô còn dám đi? Tôi xem cô chạy đi đâu?”

Tiếu Dao bị các cô kéo trở về, bị cường bạo suốt một đêm chân thật sự quá mềm, bị kéo một cái, không cẩn thận lại té ngã trên mặt đất.

“Tiện nhân, dám có lỗi với học trưởng Tịch, cô đi tìm chết đi!” Không biết là ai một chân đạp lại đây, một cước giống như chốt mở vòi nước, mở ra xong liền không khóa được.

Mọi người cũng lại đây, cô một quyền tôi một cước, cứ thế tất cả đều dừng trên thân thể Tiếu Dao, tràn đầy ác ý.

“Các cô làm gì vậy? Cút ngay!” Tiếu Dao trước nay không nghĩ tới, ở vườn trường đại học thế nhưng còn xảy ra loại chuyện này, tập thể quần ẩu!

“Cút ngay! Nếu không cút ngay, tôi sẽ báo công an!”

Ai giúp cô? Tội không trách chúng, dù sao cũng không phải một mình mình phạm tội!

“Tiện nhân không biết xấu hổ, đánh chết ả!” Không biết là ai từ bồn hoa bên kia nhặt lên một cục gạch, dùng sức muốn đập vào mặt Tiếu Dao.

Chính là gương mặt yêu mị này, câu dẫn học trưởng Tịch và các nam sinh cùng lớp, chỉ cần huỷ hoại mặt ả, sau này ả sẽ không có biện pháp câu dẫn đàn ông nữa!

Có cô gái nhìn đến cục gạch kia, sợ tới mức tức khắc hét lên, đây không phải giết người à?

Cục gạch lớn như vậy đập vào mặt, bất tử cũng trọng thương!

Các cô chỉ muốn làm ồn ào, bắt nạt Tiếu Dao một chút mà thôi, ai cũng không nghĩ muốn giết người! Nhưng, gạch này…

“A!” Hét thảm một tiếng, cục gạch kia lăn trên mặt đất, người nọ bị một chân đá bay ra ngoài, trên mặt đất ôm bụng kêu rên, hoàn toàn bò không dậy.

“Báo cảnh sát, cố ý giết người.” Giọng người đàn ông thanh đạm lạnh nhạt, nhưng vẫn dễ nghe diễn tả không nên lời.

Mọi người ngẩng đầu nhìn, thế nhưng nhìn thấy Quân Dạ Huyền một thân trang phục màu đen, sự tồn tại của Quân Dạ Huyền soái khí mê người giống với Nam Cung Tịch, huống gì, hắn và Nam Cung Tịch đều là thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Nhưng lần này, các cô thế nhưng tận mắt nhìn thấy học trưởng Huyền đứng trước mặt mình, sống sờ sờ!

“Báo, báo cảnh sát, được, lập tức báo cảnh sát…” Lập tức có nữ sinh móc di động ra, tuy rằng lời nói không rõ, nhưng, thật sự ngoan ngoãn báo cảnh sát.

Những quyền cước dừng trên người Tiếu Dao cũng biến mất, có người đánh người, nghe được hai chữ báo cảnh, tức khắc lập tức giải tán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận