Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rốt cuộc, sức lực của Quân tứ thiếu thật đúng là không nhỏ, người ngã trên mặt đất còn chưa đứng dậy được.

“Quân tứ thiếu, nữ nhân này cắm sừng Tịch thiếu gia, anh vì cái gì còn giúp cô ta?” Nghĩa hiệp

vì Nam Cung Tịch ra tay, mỗ nữ gan to, nói thầm.

“Chính là, Quân tứ thiếu, chúng em đều là vì Tịch thiếu gia bênh vực kẻ yếu”

“Đúng vậy! Ai bảo nữ nhân này ngoại tình, Tịch thiếu gia là nam nhân tốt như vậy, cô ta dựa vào cái gì?”

“…”

Một người bắt đầu nói, những người khác cũng liền không sợ hãi như vậy.

Bất quá nói về lý lẽ, Quân tứ thiếu hẳn là không đến mức đối với các nữ sinh này ra tay đi?

Tận dụng lúc ầm ĩ, Tiếu Dao cầm sách vở, từ trên mặt đất bò lên.

Ở thời điểm cô sắp đứng lên, mới phát hiện chân trái của mình tựa hồ bị thương.

Không nghĩ nhiều, cô bắt lấy góc áo Quân Dạ Huyền mà đứng lên.

Quân Dạ Huyền quay đầu lại nhìn người phía sau liếc mắt một cái, hơi chau nhíu mày.

Nha đầu này, cứu cô, cư nhiên còn kéo quần áo hắn? Hắn như thế nào không biết bọn họ có mối quan hệ tốt như vậy.

Tựa hồ minh bạch ý tứ Quân Dạ Huyền, Tiếu Dao nhướng mày, chẳng những chưa nói lời cảm tạ, thậm chí cũng không quá để ý ánh mắt hắn.

Đứng vững bước chân, thu hồi tay, vỗ vỗ tro bụi trên người, dưới tiếng nghị luận không ngừng, Tiếu Dao ai cũng không thèm nhìn mà đi rồi.

Cô thật sự vòng qua mọi người, đi rồi.

Nhìn nữ nhân đang đi tập tễnh phía trước, Quân Dạ Huyền cũng không tức giận, bước đi đuổi kịp được bước chân cô.

Tiếu Dao rời đi, Quân tứ thiếu cũng đi theo rồi, tất cả mọi người ở đây thật sự là nhìn không rõ cái này đến tột cùng là tình huống như thế nào, chỉ có thể im miệng.

Muốn đuổi kịp sao? Có Quân tứ thiếu ở đây, không ai dám làm như thế.

Đám người rời đi, dưới chân Quân Dạ Huyền nện bước nhanh hơn.

“Như thế nào? Bị thương?”

“Này không liên quan đến chuyện của anh” Tiếu Dao tùy ý bỏ xuống một câu.

Cô biết chính mình đang làm nhiệm vụ, nhưng, ở dưới tình huống không rõ ràng, Tiếu Dao cũng không tính toán cùng ai nói chuyện.

Quân Dạ Huyền đi bên cạnh Tiếu Dao, bắt được tay cô.

Tay bị giam cầm, Tiếu Dao không có biện pháp phải dừng lại.

“Anh muốn thế nào?”

Chân rất đau, Tiếu Dao muốn trước hết tìm chỗ thích hợp nhìn xem tình hình, cũng không biết bị thương có nghiêm trọng hay không.

Cho nên, Tiếu Dao đều không rên một tiếng mà đi rồi.

“Em không cảm thấy, chính mình đang cần tôi?” Quân Dạ Huyền nhăn nhăn mày, ánh mắt mang theo chút thần sắc ái muội.

Tiếu Dao thật sự là nhìn không rõ, hắn đến tột cùng là có ý tứ gì.

Bọn họ không phải đều biết cô là mang theo mục đích tiếp cận bọn họ sao? Hiện tại là cố ý tìm phiền toái?

Cũng mặc kệ bọn họ muốn làm gì, Tiếu Dao tạm thời cũng không nghĩ để ý tới.

Chân rất đau, thật sự rất đau! Hơn nữa Tiếu Dao cũng rất muốn biết nội dung nhiệm vụ.

“Có sao? Tôi không biết” Tiếu Dao nhấp môi, lắc lắc tay, “Buông tôi ra!”

Quân Dạ Huyền không buông ra, còn dùng lực lớn hơn nắm chặt tay.

Cô không phải thực sùng bái chính mình sao? Này lại là có ý tứ gì?

Hơi hơi cong cong môi, ánh mắt nam nhân, so với vừa rồi, càng làm người khó có thể suy đoán.

“Quân tứ thiếu, phiền toái anh trước buông tôi ra, bổn tiểu thư hôm nay không rảnh cùng các người chơi” Lời nói vừa ra, Tiếu Dao lại dùng lực lắc lắc tay.

Lúc này, cô thành công thoát khỏi kiềm chế của Quân Dạ Huyền.

Hít sâu một hơi, Tiếu Dao xoay người hướng bên kia bước nhanh mà đi.

Sau cái phủi tay vừa rồi, Tiếu Dao liền hối hận, mấy ngày hôm trước Thanh Chi giống như đã từng nói qua, nếu lại không chiếm được tinh dịch của Quân Dạ Huyền, Nhất Phi cùng Anh Tử bọn họ liền sẽ…

Trong lòng sốt ruột, so với cái chân bị thương còn muốn làm người đau hơn.

Cảm nhận được người phía sau không đuổi theo lại đây, Tiếu Dao quay đầu lại nhìn thoáng qua, thật đúng là phát hiện Quân Dạ Huyền rời đi theo hướng khác.

Xoay người đưa lưng về phía bên kia, Tiếu Dao lấy ra mảnh giấy bên trong túi, mở ra nhìn thoáng qua.

Quả nhiên, sự tình liền giống như cô tưởng tượng như vậy, mục tiêu chính là nam nhân kia, thời gian chỉ có hai ngày, bằng không Anh Tử liền sẽ bị bán đi.

Bán đi, nghe rất đơn giản, nhưng, Tiếu Dao biết, nếu Anh Tử thật sự bị bán đi, sinh hoạt về sau nhất định sẽ càng thêm bi thảm.

Chính là cái loại địa phương này, mỗi ngày ít nhất tiếp mười mấy người khách.

Đem mảnh giấy đặt ở trong miệng, chỉ là trong chốc lát, liền hòa tan.

Đó là tài liệu đặc chế, vào miệng là tan, ăn vào ảnh hưởng không lớn đối với thân thể, tổ chức vẫn luôn dùng.

Lại hít sâu, Tiếu Dao xoay người, kéo kéo chân đau nhức, đuổi theo Quân Dạ Huyền.

“Quân tứ thiếu, xin lỗi! Vừa rồi tôi sẽ không cố ý hung hang như vậy”

Nữ nhân dùng từ ngữ quen thuộc, vừa mới đi đến bên cạnh Quân Dạ Huyền, trực tiếp lắc lắc cánh tay hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận