Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời nói vừa ra, Quân Dạ Huyền tùy ý vung tay, đem Tiếu Dao ném qua bên cạnh.

Giây tiếp theo, tầm mắt hắn lại quay trở về với laptop, “Lạch cạch” hai tiếng, không biết đang làm cái gì.

Tiếu Dao bị buộc lui về phía sau vài bước, cuối cùng ngã vào trên sô pha, là thật sự ngã, một chút cũng không khoa trương.

“Ưm…” Đối mặt với Quân Dạ Huyền không có chút thương hương tiếc ngọc, cô lầu bầu môi, không quên dâm đãng kêu một tiếng.

“Mặc thì mặc, cần gì phải hung dữ như vậy? Ngực của bổn cô nương bị đâm đau muốn chết.”

Lời nói mang ý giận dỗi, Tiếu Dao lại hung hăng trừng mắt nhìn hắn.

Trong lòng có chút oán giận, Tiếu Dao chu môi, đi qua lấy áo khoác, cầm lấy khoác trở lại trên người.

Nhưng cô cũng không có kéo khóa áo, nói như vậy, Tiếu Dao là không có khả năng dễ dàng từ bỏ.

Hung hăng thở ra một hơi, Tiếu Dao đi qua bên kia, ngồi xuống phía trước một cái máy tính khác.

Mở ra ảnh chụp duy nhất trên mặt bàn, cô quay qua nhìn Quân Dạ Huyền, hơi hơi cong cong môi.

Không đến hai phút, đôi tay Tiếu Dao lại đem áo khoác kéo ra hai bên, còn thuận tiện kéo kéo áo ba lỗ xuống thấp.

Áo trễ cổ nhẹ nhàng run lên, cặp vú ngạo nghễ kia không tự giác lắc lư lên xuống.

Cúi đầu nhìn thoáng qua, Tiếu Dao tự tin mà ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn Quân Dạ Huyền cách đó không xa.

“Tứ thiếu, anh có muốn lại đây kiểm tra hay không?”

Âm thanh kia, cùng với lời mời gọi lại đây kiểm tra thân thể không có gì khác nhau.

Nhìn hắn giống như không có gì biến hóa, nhưng, Tiếu Dao vẫn cảm giác được mày rậm hơi chau lại, hơn nữa thân thể hắn cũng có chút động tĩnh.

“Tứ thiếu, đến đây nha! Không phải muốn tôi hỗ trợ sao? Tôi có thể giúp anh nha.” Tiếu Dao nhìn Quân Dạ Huyền, vẫy vẫy tay.

“Từ từ.” Âm thanh bị đè nén vang lên.

Thì ra cũng không phải hắn không hề có hứng thú với mình, âm thanh vừa rồi đã đem hắn bán đứng, hắn có thể lừa chính mình, không lừa được cô a.

“Mau tới đây, tôi làm được, như thế nào còn chưa tới?” Âm thanh nhu nhu lại lần nữa vang lên: “Đừng để tôi chờ lâu nha!”

Lời nói vừa ra khỏi miệng, Tiếu Dao không tự giác che miệng, sợ mình nhịn không được sẽ cười ra tiếng.

Lúc này Tiếu Dao cảm thấy mình giống ca nữ ở trên lầu vẫy tay với khách nhân ở dưới a ~

Khách nhân, nơi này, tới đây, tiểu nhân đang chờ đâu.

Quân Dạ Huyền không biết là không nghe rõ lời cô nói, hay là căn bản không thèm để ý.

Hắn không nói nữa, đạm nhiên mở ra một tấm hình.

Trong hình, làm gì còn tấm ảnh kia nữa? Thay thế vào chính là hình ảnh làm người mặt đỏ tới mang tai.

“Mười giây, sửa đổi trở lại!” Âm thanh trầm thấp của hắn vang lên.

Tiếu Dao lập tức phản ứng lại, đôi tay đặt ở trên bàn phím lạch cạch vài cái.

Rất nhanh, cô biết, máy tính này đã bị giám sát, nhưng lại lãng phí ba giây đồng hồ.

Muốn đem ảnh chụp dập nát tìm trở về, không khó, chỉ là trong bảy giây, có phải quá làm khó người khác hay không?

Biết Quân Dạ Huyền không phải nói giỡn, Tiếu Dao một giây đồng hồ cũng không dám chậm trễ.

Người ở phía sau, gấp đến độ thần kinh toàn thân đều căng thẳng, người đằng trước, lại dựa vào trên lưng ghế, xem như đang thưởng thức một thiên tài máy tính đang làm việc.

Nhìn đến số liệu liên tục biến động trên máy tính, hơi thở của Quân Dạ Huyền trở nên chậm rãi ôn hòa.

Từ giữa mày hắn có thể nhận ra biến hóa rất nhỏ, có thể nhìn ra được, hắn khá vừa lòng với cô.

Vừa rồi lúc đang nói chuyện, vừa vặn mười giây, Quân Dạ Huyền móc di động ra, ấn một dãy số.

Tiếng chuông không quá to, nhưng đối với Tiếu Dao mà nói, là trí mạng.

“Tứ thiếu, sẽ xong nhanh thôi, cho tôi mười giây nữa, tôi nhất định sẽ khôi phục.” Tiếu Dao sốt ruột nói.

Tiếng chuông vừa vang lên khoảng bốn năm giây, đã được người phía bên kia chuyển tiếp được.

Tiếu Dao không thể không oán giận, những người đó mỗi ngày đều không có chuyện gì làm, chỉ chờ để tiếp điện thoại sao? Mới vài giây liền trả lời rồi?

Trong lòng là oán trách, nhưng động tác trên tay một chút cũng không dám đình chỉ.

Quân Dạ Huyền là kẻ điên, nếu không phải hắn, mình sẽ không thương tổn A Tịch, hắn nói muốn ba người lên đây nhất định không phải nói giỡn.

“Lên đây.” Quân Dạ Huyền hoàn toàn không để ý tới Tiếu Dao đang nói, không mặn không nhạt nhả ra hai chữ, lại tắt điện thoại.

Nếu tính toán, từ lúc gọi cho đến khi trò chuyện kết thúc, cũng cần ít nhất mười giây.

Còn tốt, Tiếu Dao rốt cuộc đem ảnh chụp bị dập nát kia khôi phục, tổng cộng dùng mười bảy giây.

“Tứ thiếu gia.”

Tiếu Dao vừa định đứng lên, không ngờ, âm thanh của Quân Dạ Huyền lại lần nữa vang lên.

“Tôi mới vừa nói cái gì? Bọn họ muốn đi lên đây cũng mất 30 giây, đem ảnh chụp sắc nét đưa lại đây cho tôi.”

Hắn chỉ là nói một câu, Tiếu Dao liền ngoan ngoãn mà ngồi xuống tiếp tục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận