Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên cao, Tiếu Dao bất đắc dĩ bước đi.

Quả nhiên đội trưởng hung dữ giống như lời bọn họ nói, mỗi lần đưa ra nhiệm vụ đều không hề đơn giản.

Tiếu Dao từ hai giờ hơn đi đến năm giờ chiều, một lá thảo dược cũng chưa tìm được.

Cả người ngoại trừ một cái đồng hồ điện tử còn có tấm ảnh đã bị cô vò nát nhăn nheo.

Đã giải quyết xong vấn đề về nước, dọc theo đường đi có rất nhiều nguồn nước không bị ô nhiễm, nhưng bù lại không thấy sự hiện diện của một chút thức ăn lót dạ.

Tiếu Dao cũng biết mình rất xui xẻo, ngay cả quả dại cũng chưa tìm thấy, rõ ràng vừa rồi còn nghe mọi người nói trong rừng cây có quả dại, tại sao cô lại không thấy?

Đi đường núi nhiều giờ liền, bao tử đã thẳng thắn kháng nghị kêu “Rột rột”.

Bụng lại réo thêm một lần nữa, Tiếu Dao mới phát hiện bây giờ không còn sớm.

“Không xong rồi!” Bốn phía xung quanh không có một bóng người, Tiếu Dao lập tức cau mày.

Nếu tham gia cuộc thi xui xẻo chắc chắn cô là người vô địch nha.

Vốn có thể nương theo đường mòn trở về, lại không nghĩ tới trời càng ngày càng u ám, rất nhanh liền tối om một mảnh.

“Trời ơi! Xin ông đừng có mưa.” Tiếu Dao cầu nguyện, bước chân phía dưới càng nhanh hơn.

“Ầm ầm ầm…” Mới chạy được vài bước, một tia chớp lóe lên xé rách bầu trời thành hai nửa.

“A!” Tiếu Dao hoảng sợ, ôm hai chân, cả người ngồi xổm trên mặt đất không dám đứng lên.

Vốn dĩ cô đã sợ bóng tối, còn gặp sấm chớp kết hợp với chạng vạng, hơn nữa ở đây là rừng núi hoang sơ đầy rẫy hiểm nguy.

Tiếu Dao cong chân, ôm chặt thân thể, cả người run bần bật, hy vọng đây là một giấc mộng, sau khi tỉnh dậy, cô đang nằm thoải mái ở trên giường.

“Mau tỉnh lại! Tiếu Dao, tỉnh lại cho tôi. Nhanh lên!”

Khi cơn mưa hoàn toàn trút xuống thân hình nhỏ bé của cô, Tiếu Dao đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Run rẩy ngẩng đầu nhìn bốn phía, Tiếu Dao hít sâu một hơi, đứng lên.

“Có người sao? Tôi lạc đường, xin hỏi có người sao? Cứu mạng! Tôi bị lạc đường, có người ở đó không? Cứu với!”

Thật lâu không nghe thấy tiếng người đáp lại, Tiếu Dao che lỗ tai bắt đầu ở chạy vội vã xuyên qua màn mưa, cô nhớ rõ chính là con đường này, chạy dọc theo đường mòn này có thể về được căn cứ.

Nhưng thực tế thường tàn nhẫn, bây giờ cô còn không phân biệt rõ đông nam tây bắc.

Cứu mạng! Ai tới cứu tôi đây? Nơi này rất tối, đáng sợ quá!

“Vù vù” gió lớn thổi qua, giống như muốn thổi bay thân hình nhỏ bé kia vậy.

Mưa càng lúc càng mạnh, đột nhiên một cái bóng đen không biết từ hướng nào vụt tới, xuất hiện trước tầm mắt của cô.

“A!” Vừa rồi còn đang vội chạy, Tiếu Dao hét lên, sau đó ngất xỉu ngay lập tức.

Thân hình cao lớn kia ôm Tiếu Dao vào trong lòng trước khi cơ thể cô kịp ngã xuống, đi vào phía rừng cây, sau đó mờ dần rồi biến mất sau bụi cây…

“A! Không được!” Đột nhiên cảm giác được một trận tê dại, Tiếu Dao giật mình tỉnh dậy.

Trong tầm mắt chỉ có một mảnh đen nhánh, không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Nhưng hơi thở của người đàn ông đè phía trên cô quá mạnh, muốn bỏ qua là điều không thể.

“Không cần! Tránh ra!” Tiếu Dao dùng sức xô đẩy người trước mặt: “Không cần!”

Tiếu Dao sợ bóng tối chính là vì những thứ không sạch sẽ như ma quỷ, có thể chúng không có khả năng tồn tại, nhưng ngay từ nhỏ cô đã sợ rồi.

Vừa rồi người mặc đồ đen xuất hiện quá mơ hồ, làm cho cô còn tưởng rằng mình đang gặp ‘thứ’ kia ở bên trong rừng sâu.

Hắn vụt qua rất nhanh làm cho tâm hồn thiếu nữ của cô vốn đã sợ ma ngất xỉu ngay tại chỗ.

Tiếu Dao làm sao tưởng tượng nổi lúc mình tỉnh lại cơ thể đang bị xâm phạm?

“Không được động vào tôi! Anh tránh ra! Buông ra! Không cần!”

Toàn thân trên dưới không có một chút vật che chắn, Tiếu Dao không ngừng xô đẩy, chụp phủi người trước mặt.

Người đàn ông mặc đồ đen cũng không thèm để ý đến hai tay đang vung loạn, dễ dàng bắt được, dùng vật lạ trói lại, cố định ở trên đỉnh đầu.

“Buông tôi ra! Buông ra!” Tiếu Dao không ngừng giãy giụa nhưng không có cách gì thoát được.

Hai tay bị trói, hai chân bị hắn đè nặng, một chút xê dịch cũng không có khả năng.

“Không được! Anh là ai? Không thể làm vậy!”

Tay hắn bắt được một bên vú của cô, dùng sức xoa bóp ra các loại hình dạng khác nhau, Tiếu Dao không ngừng lắc đầu.

“Rốt cuộc anh là ai? Tiên sinh, là anh sao? Tiên sinh, có phải anh hay không?”

Trong lòng rất hoảng sợ, Tiếu Dao cũng không có thời gian để bình tĩnh, ngẫm nghĩ lại cái người đột nhiên xuất hiện này cuối cùng có thân phận gì.

Tạm thời, cô chỉ có thể nghĩ đến tiên sinh, người nhận nuôi, đào tạo, ra lệnh cho cô ra khỏi căn cứ làm nhiệm vụ.

“Đáng lẽ em phải nhớ kỹ tôi chứ?” Hắn dừng động tác ở tay lại, ngồi dậy, từ trên cao nhìn xuống cô đang nằm trên mặt đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận