Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đừng! Đừng làm như thế với cô!

“Ưm ưm…”, cô không ngừng giãy dụa, toàn thân đều vặn vẹo đến hồng cả một mảnh.

Nam Cung Tịch rũ mắt nhìn người phụ nữ trên giường, lông mày rậm khẽ nhíu lại.

Dùng thân thể đi hoàn thành nhiệm vụ, còn sợ bị hãm hiếp? Còn để ý loại chuyện này?

Người phụ nữ này, cô đến tột cùng có biết hắn bị cô giày vò rất thảm hay không?

Nhìn bộ ngực của cô nhảy nhót trước mắt, còn có âm đạo hồng hào bị ép mở ra, ánh mắt Nam Cung Tịch càng thêm đen kịt.

“Ưm ưm…” Tiếu Dao vẫn giãy dụa như trước, thân thể lắc lư càng mạnh, “Ưm… Thả… Tôi… Ra…”.

“A!”. Hai chân đột nhiên bị đè lên, Tiếu Dao thét chói tai một tiếng.

Âm lượng không lớn, nhưng động tác giãy dụa càng thêm kịch liệt.

“Ưm..”Đừng cưỡng hiếp cô! “Ưm..”

Đừng đối xử với cô như vậy, cô thực sự đã chán ngấy, đừng đối xử với cô như vậy!

Nhìn cổ tay cô bị siết thành từng vết đỏ , Hàng lông mày rậm của Nam Cung Tịch khẽ nhíu lại, kéo miếng vải bông trong miệng cô xuống.

“Đừng! Thả tôi ra! Đừng! Làm ơn! Đừng mà!” Miệng được giải phóng, Tiếu Dao lập tức hô to, “Cứu mạng! Mặc thiếu, cứu tôi!”

“Mặc kệ anh là ai, mau thả tôi ra, tôi không còn trong sạch sẽ, xin anh, đừng! Tôi thật sự không còn trong sạch!”

“Mà, hơn nữa, là Mặc thiếu đưa tôi trở về, anh tốt nhất đừng đụng vào tôi , bằng không Mặc thiếu hắn sẽ tức giận, hắn thật sự sẽ tức giận!”

Tiếu Dao cảm giác được hơi thở nóng bỏng của người đàn ông , biết lúc này cầu xin căn bản cũng không được , nghĩ tới đây là nơi của Tần Mặc, cô chỉ có thể mạo hiểm.

“Thả tôi ra, tôi bảo Mặc thiếu đưa tiền cho anh, anh đi tìm người phụ nữ khác, được không?”

“Không, không phải, thả tôi ra, tôi cũng có thể cho anh tiền, tôi sẽ không nói cho Mặc thiếu, chuyện đêm nay, chúng ta đều coi như không phát sinh chuyện gì, được không?”

Thân thể Tiếu Dao bị người đàn ông đè lên không ngừng run rẩy, cô cũng muốn làm cho mình an tĩnh lại, nhưng hơi thở tức của người nọ quá nguy hiểm, cô căn bản không ổn định được.

“Cầu xin anh, tôi thật sự không còn sạch sẽ! Cầu xin anh.” Tiếu Dao khẽ run hít sâu một hơi, cầu xin nói.

Lại hít sâu một hơi, cô cuối cùng cũng có thể lấy lại được một ít cân bằng, ít nhất thân thể không run rẩy như trước nữa.

Trong phòng rất yên tĩnh, cô nhắm hai mắt dưới vải đen lại, cố gắng cảm nhận hơi thở của người đàn ông trên người.

Tiếu Dao bị suy nghĩ của mình làm cho ngẩn người, không biết vì cái gì, cô đột nhiên có loại cảm giác quen thuộc.

Ý cô là, kẻ trói cô,là người cô biết, phải không?

Có năng lực tránh máy quay, thậm chí khống chế máy quay đi lên giường, năng lực của người này nhất định rất mạnh.

Sẽ là Tứ thiếu sao? Nhưng không phải hắn nói tối nay không rảnh sao?

Quân cảnh quan tất nhiên sẽ không phạm pháp, không phải hắn, chẳng lẽ là…

Trong đầu đột nhiên xẹt qua một hình ảnh, Tiếu Dao cắn cắn môi, trong lòng có chút đau đớn.

Trói cô, Tịch đã không phải là lần đầu tiên, hắn thật sự hận cô như vậy sao?

“Xin anh thả tôi ra, hoặc là giết tôi đi! Tôi không muốn bị cưỡng hiếp dâm…”Tiếu Dao mím môi, giọng nói khàn khàn.

“Ngay cả người mình thích cũng không dám thích, cuộc sống như này tôi đã sớm không thiết, nhưng mạng của bọn họ vẫn còn ở trong tay tiên sinh, tôi có thể làm sao bây giờ?” Nói xong Tiếu Dao khóc nức nở.

Cô thích hắn, thừa nhận thích hắn, nhưng vì hoàn thành nhiệm vụ, cô biết mình rất vô sỉ.

Tiếu Dao thế nào cũng không nghĩ tới, mục tiêu tiếp theo chính là Nam Cung Tịch, một người đàn ông cô từng làm tổn thương.

Nếu như có thể, đời này cô cũng không muốn lừa gạt hắn nữa, cũng không hy vọng có thể nói chuyện với hắn.

Vận mệnh thật sự rất biết trêu chọc người khác, khi cô vẫn luôn buộc mình quên đi người đàn ông đã từng nâng mình trong lòng bàn tay này, đột nhiên nhận được nhiệm vụ quyến rũ hắn.

Thích hắn là thật, ít nhất đã từng thích qua, cho nên cô cũng không tính là đang lừa gạt hắn.

Nhưng nghĩ đến tất cả đều là vì hoàn thành nhiệm vụ, nghĩ đến cô có khả năng lại làm tổn thương người đàn ông đơn thuần duy nhất trên thế gian này, trong lòng Tiếu Dao rất bất an.

Rất bất lực, nhưng cũng là không thể làm gì được.

Người đang đè cô xuống không hề nói gì, Tiếu Dao càng chắc chắn đó chính là Nam Cung Tịch.

Đã lâu như vậy rồi, hắn vẫn không buông bỏ được? Cô cũng coi như buông bỏ rồi, dù có không nỡ cũng chả có tác dụng gì.

Hay là bởi vì hôm nay khi nghe những gì Quân Tứ thiếu nói, nên hắn lại nghĩ không thông gì đó rồi chăng?

Tâm trạng rất phức tạp, nhưng, nghĩ đến đã đến thời hạn cuối cùng của bản thân, Tiếu Dao chỉ có thể đè nén tất cả xuống.

“A Tịch, là anh sao?Là anh đúng không?”

“Tôi biết đó là anh, cho dù anh có cố ý dùng nước hoa, tôi vẫn ngửi được mùi hương đặc biệt của anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận