Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc Tiếu Dao hơi hé một mắt nhìn trộm, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt Tần Mặc, cô lập tức dùng sức nhắm chặt hai mắt, gắt gao nhắm lại.

Nhìn người giả vờ ngất xỉu trong ngực, Tần Mặc khẽ nhếch môi.

Lúc này, tất cả mọi người lo lắng muốn chết, đặc biệt là Thanh Chi.

Nếu Mặc thiếu thừa nhận cô ta là bạn gái của Tịch thiếu gia, cô ta sẽ không sao, thậm chí thân phận còn cao hơn vài bậc.

Mắt thấy Mặc thiếu nở nụ cười, Thanh Chi kích động đứng lên trên mặt đất.

“Chú nhỏ, tôi là bạn gái của Tịch, chuyện này không liên quan đến tôi.” Thanh Chu nhìn Tần Mặc, đè nén âm lượng, rất cung kính nói.

“Tôi cùng Dao Dao là bạn học, nhìn thấy cô ấy bị bắt, tôi liền đuổi theo, những chuyện khác tôi cũng không biết.”

Thu hồi ánh mắt trên người Tiếu Dao, Tần Mặc ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt nhìn Thanh Chi một cái.

” Tịch bảo tôi cứu bạn gái của hắn, tôi nhớ rõ hắn chỉ là một người bạn gái.”

Bỏ lại một câu lạnh như băng, Tần Mặc ôm Tiếu Dao, cất bước đi ra ngoài.

Thanh Chi trừng mắt, đuổi theo về phía trước hai bước, liền bị người chặn lại.

“Chú nhỏ, tôi mới là bạn gái của Tịch.”

“Dao Dao là người yêu cũ của hắn, tôi mới là bạn gái hiện tại của hắn, tôi là Thanh Chi, chú có thể gọi điện thoại hỏi hắn.”

“Hoặc là, tôi cũng có thể gọi điện thoại cho hắn, để cho hắn nói cho chú biết.”

Ở bên cạnh người đàn ông đang quỳ ngoài cùng, Tần Mặc dừng bước, nhưng anh không để ý tới Thanh Chi, mà là cúi đầu nhìn người đang quỳ một cái.

“Các người thu tiền tới đây muốn làm chuyện gì?”

Cảm nhận được ánh mắt của Mặc thiếu, người đàn ông kia lập tức nghiêng người quỳ gối trước mặt Tần Mặc.

“Thưa Mặc thiếu, chúng tôi thu năm trăm đồng, ở đây cưỡng hiếp một người phụ nữ, nếu làm tốt, có thể thu một ngàn đồng.” Người quỳ nơm nớp lo sợ nói.

“Mỗi người hai ngàn, mau làm việc!” Giọng nói lạnh như băng của Mặc thiếu làm cho nơi bẩn thỉu này càng thêm lạnh lẽo.

“Làm, làm, làm việc?” Người đàn ông không hiểu.

Nhưng, Tần Mặc đã ôm cô gái trong ngực đi ra cửa.

“Đưa cho bọn họ chút thuốc trợ hứng, ba giờ sau không chết,thì đưa đến bệnh viện.” Giọng nói lạnh như băng của Tần Mặc lại truyền đến.

Lời ra lệnh kia giống như đến từ địa ngục, làm cho chị Hồng trực tiếp mềm nhũn ngã trên mặt đất.

“Chú nhỏ.”Thanh Chi đương nhiên cũng rất sợ, nhưng, cô ta vẫn cảm thấy Tần Mặc nhầm lẫn, “Tôi thật sự là bạn gái của Tịch.”

“Chú nhỏ, tôi đã là người phụ nữ của Tịch, xin đừng để tôi ở lại đây, Tịch sẽ chịu không nổi.”

Thanh Chi vẫn muốn đuổi theo, nhưng thế nào cũng không chạy thoát được khỏi người đàn ông trước mặt, mắt thấy đã sắp không thấy bóng dáng Tần Mặc, cô ta gấp đến độ đỏ mắt.

“Mặc thiếu, Mặc thiếu, tôi biết sai rồi, tôi không nên không biết lớn nhỏ, nhưng tôi thật sự là người phụ nữ của Tịch, chú gọi điện thoại hỏi một chút xem.”

“Mặc thiếu, đừng bỏ lại tôi, tôi thật sự cái gì cũng không biết, tôi…”.

Thanh Chu nhìn lướt qua những người đàn ông xung quanh, ghê tởm một hồi, mới nhớ tới gọi điện thoại cho Nam Cung Tịch.

Lại không ngờ, điện thoại di động của cô ta vừa lấy ra, trực tiếp bị người đàn ông trước mặt cướp đi.

“Đừng! Trả lại cho tôi, tôi muốn gọi điện thoại cho Tịch, các người đừng có làm càn, tôi chính là người phụ nữ của Tịch thiếu gia, các người…”.

Thanh Chi còn chưa nói hết lời, “Ba” một tiếng, mặt cô ta bị tát một cái, ngã xuống đất.

Người của Mặc thiếu còn dám động, một cái tát này người vệ sĩ đã sớm muốn đánh.

Chị Hồng ở bên kia, đồ đạc trên người đều bị lục soát, thậm chí bị đè trên mặt đất, hoàn toàn không nhúc nhích được.

Chẳng bao lâu, ai đó đã gửi thuốc vào.

“Làm tốt vào, Mặc thiếu sẽ trả công cho các người!”

Mỗi người đàn ông lấy được thuốc đều ngoan ngoãn nuốt xuống, thu tiền không quan trọng, quan trọng nhất là mệnh lệnh của Mặc thiếu.

Bọn họ đương nhiên sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ, cho dù là cạn kiệt sức lực cũng không tiếc!

Khi viên thuốc được đặt trước mặt Thanh Chi, cô ta thực sự hoảng sợ.

“Đưa tôi điện thoại di động, để tôi gọi điện thoại cho Tịch thiếu gia, bọn họ sẽ đưa tiền, một trăm vạn cũng có thể, một ngàn vạn cũng sẽ đưa, đừng! Đừng mà!”.

Mặc kệ Thanh Chi nói cái gì, người đàn ông vẫn cạy miệng cô ta ra, đem thuốc nhét vào, tiếp theo là đổ nước khoáng vào.

“Khụ khụ. Khụ khụ khụ…”Sau khi nuốt thuốc xuống, Thanh Chi bị vô tình đẩy trên mặt đất.

“Yên tâm! Thuốc của các người khác bọn họ, các người chỉ cần ngoan ngoãn phối hợp là được rồi.” Người đàn ông cho uống thuốc bỏ lại một câu rồi rời đi.

Chớp mắt, cánh cửa duy nhất trong nhà bị đóng lại, bên trong có mười người diện mạo xấu xí, có người trên mặt thậm chí còn có vết sẹo, hai người phụ nữ mềm nhũn ngã trên mặt đất.

Thuốc rất nhanh đã có tác dụng, mấy người đàn ông xung quanh nhìn hai người phụ nữ ở giữa, trong đôi mắt mở to chằng chịt tơ máu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận