Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô chỉ muốn nói với hắn, không ai đứng yên mãi một chỗ chỉ để đợi người không yêu mình.

Cô xoay lưng muốn rời đi, giờ khắc này, trái tim cô đã chẳng còn vị trí nào cho anh.

Phó Nhược Hằng cảm thấy trong lòng mất mát, không biết là do rượu hay là tình cảm bộc phát, hắn đã giữ lấy cô, nhanh chóng tìm kiếm lấy đôi môi nhỏ của cô mà hôn xuống.

“Trình Ý, tôi xin lỗi, em đừng đi.”

Trình Ý không phản ứng kịp, ngay lập tức bị hắn hôn tới, bàn tay lạnh lẽo ôm lấy cô, trái ngược với thân thể nóng của Trình Ý. Đôi môi bị người đàn ông kia ngấu nghiến.

Lúc nào hắn cũng chỉ biết như vậy, chưa từng để ý đến tâm trạng của cô dù chỉ một lần.

Chỉ thích làm theo ý muốn của bản thân. Trình Ý tức giận, vội vàng dùng hết sức cắn mạnh vào môi người đàn ông đẩy hắn ra.

Sau đó chính là tiếng “bốp” vang lên giòn tan. Trên mặt người đàn ông in hằn năm dấu tay của cô, đôi mắt cô đỏ hoe nhìn người đàn ông trước mặt.

“Dựa vào cái gì anh xin lỗi thì tôi nhất định phải tha thứ kia chứ? Phó Nhược Hằng, tôi không yêu anh nữa. Không ai có hai trái tim để cho anh tổn thương nữa đâu. Lần này đến lượt tôi không yêu anh rồi.”

Cả người Phó Nhược Hằng cứng đờ ra đó. Rốt cuộc hắn đã làm điều gì đối với người yêu hắn bằng cả trái tim thế này?

Có nhiều bí mật, có lẽ cả đời không biết sẽ tốt hơn.

Vừa hay lúc này xe của Tống Tri Hành đã lái đến, cậu bước xuống, nhìn bộ dạng xộc xệch của cô, Tống Tri Hành hai mắt đỏ ngầu nhìn Phó Nhược Hằng. Cậu không nói không rằng bất ngờ lao đến, vung tay lên đấm thẳng vào mặt Phó Nhược Hằng thêm một cái thật đau.

Phó Nhược Hằng còn đang say rượu, cũng vì vậy mà loạng choạng ngã xuống dưới đất, chỉ nghe thấy giọng nói cảnh cáo đầy đanh thép của Tống Tri Hành vang lên mà thôi.

“Tôi cấm anh làm tổn thương đến cô ấy.”

Trình Ý bị bất ngờ trước hành động này của Tống Tri Hành, nét mặt hoảng sợ vội ngăn Tống Tri Hành lại.

“Tri Hành, cậu định làm gì vậy?”

“Hắn bắt nạt chị, sao chị còn bênh vực hắn ta nữa?”

“Tôi không có. Tôi đã đẩy anh ta ra rồi.”

Tống Tri Hành nhìn cô, cậu sợ Trình Ý vẫn còn lưu luyến Phó Nhược Hằng. Cậu biết Phó Nhược Hằng đã trở thành điều cấm kỵ trong tim cô.

Cho dù bị Phó Nhược Hằng hành cho tơi tả, Trình Ý vẫn muốn quay lại nơi đây. Lúc nghe Trình Ý nói muốn vào Phó thị làm việc, cậu đã có một loại dự cảm không lành rồi.

Cậu sợ chỉ cần cô gặp lại Phó Nhược Hằng, tất cả những chuyện tốt đẹp hai năm này cậu cùng cô trải qua đều trở thành công cốc.

Bởi vì cậu biết Lâm Tư Hạ là ánh trăng sáng trong lòng Phó Nhược Hằng, nhưng Phó Nhược Hằng lại là vết sẹo trong tim Trình Ý. Cậu không tự tin mình sẽ có thể khiến cho cô quên được hắn.

Phó Nhược Hằng ngồi bệt trên nền đất lạnh, đưa tay quệt khóe môi đang rỉ máu, hắn cười như điên dại.

“Này cậu trai trẻ, cậu đừng hành xử như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ chơi yêu thích như vậy?”

“Anh biết điểm khác biệt giữa tôi và anh là gì không? Có thể cô ấy là món đồ chơi trong mắt anh nhưng trong mắt tôi cô ấy lại chính là món trang sức đắt giá không gì sánh bằng.”

Chỉ một câu nói thôi cũng đủ biết sự khác nhau giữa giữa cậu và Phó Nhược Hằng. Cậu biết cậu không bằng Phó Nhược Hằng về mọi mặt nhưng tình cảm cậu dành cho Trình Ý chưa bao giờ ít hơn tình cảm cô dành cho Phó Nhược Hằng cả.

“Vậy cậu có biết món trang sức cậu yêu thích đó cũng từng được tôi khảm vào thân thể rồi không? Cho dù cậu có không muốn thì cũng không thể thay thế được một chuyện. Cô ấy đã từng là vợ của tôi.”

“Như anh nói thôi, đã từng, nghĩa là ở quá khứ. Hiện tại cô ấy là người phụ nữ của tôi, tương lai cũng sẽ như vậy.”

Ánh mắt Tống Tri Hành rất cao ngạo, sự khẳng định chủ quyền này của cậu khiến cho một kẻ tự tin như Phó Nhược Hằng còn cảm thấy suy đoán của mình là đúng. Có lẽ quan hệ giữa bọn họ có lẽ thân mật hơn những gì hắn nghĩ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận