Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn cảm thấy lồng ngực đau nhói, giống như có ai đạp vào tim. Rõ ràng là vết thương ngay mặt nhưng cảm giác tim lại nhức nhối không thôi.

Hắn chưa từng biết cô trong mắt người khác lại trân quý như vậy.

“Cậu nghĩ mình tài giỏi lắm sao? Nhìn đôi mắt của cậu là tôi biết cô ấy chỉ xem cậu là thế thân của tôi mà thôi. Cậu đừng có tự mình đa tình nữa.”

Trình Ý bị câu nói này của hắn chọc giận, trừng mắt quát lớn, “Phó Nhược Hằng, anh im đi được không? Tôi đã nói rồi, sau này đừng đến gần tôi nữa, giữa chúng ta sau này tốt nhất cứ như người xa lạ đi. À không, tốt nhất là chỉ như cấp trên cấp dưới thôi.”

Sau đó cô lại nắm lấy tay Tống Tri Hành, nói: “Chị mệt rồi, chúng ta về nhà đi có được không?”

Một cái nắm tay ấm áp này thôi của Trình Ý cũng đủ khiến cho Tống Tri Hành cảm thấy ấm áp rồi. Tống Tri Hành mỉm cười nhìn cô, sau đó dưới con mắt của Phó Nhược Hằng mà hiên ngang bế cô lên rời đi.

Cho dù cô muốn diễn, cậu cũng sẽ diễn cùng cô. Thế thân gì chứ, được bên cạnh cô như vậy thôi đã là đủ. Cho dù cậu chỉ là công cụ để cô khích bác Phó Nhược Hằng thôi, cậu cũng sẵn sàng làm bia đỡ cho cô.

Phó Nhược Hằng nhìn hai người rời đi, trong lòng ấm ức, giống như bị ai đó bỏ rơi.

Hắn tựa người vào thành lan can, lại châm một điếu thuốc, nó giúp hắn tỉnh táo hơn một chút. Ở trong màn sương khói lượn lờ, hắn liếm liếm khóe môi, đáy mắt đỏ hoe, đôi mắt u tối nhìn xuống dưới đế giày đã mòn.

Đôi giày này cũng là cô mua cho hắn. Giày đã mòn, cô cũng đã chẳng còn như xưa, hắn lại đang hy vọng cái gì?

Giống như cô đã nói, hắn thật tàn nhẫn.

Anh là người thừa kế duy nhất của Phó gia, anh không tàn nhẫn thì ai độc ác, anh không lạnh lùng làm sao mà quyết đoán được mọi việc.

Có lẽ trái tim lạnh lùng ấy đã quên đi cách yêu một người từ lâu rồi. Đối với Lâm Tư Hạ chỉ có cảm kích cùng anh đi qua những năm tháng thanh xuân mà thôi.

Hắn thấy hắn nợ cô ta, nợ cô ta một đáp án, nhưng bây giờ hắn mới phát hiện ra người luôn đối tốt với hắn lại là người con gái hắn không tiếc gì để chà đạp đó.

Hắn từng mắng cô thế nào?

Mắng cô không biết liêm sỉ, mắng cô không có lòng tự trọng, mắng cô dùng mọi thủ đoạn hèn hạ để gả cho hắn.

Đến hôm nay hắn mới phát hiện, kẻ tồi tệ lại là hắn.

Nhưng một lời cô nói ra cũng thật tàn nhẫn. Bây giờ giữa bọn họ chỉ có thể là quan hệ giữa những người cũ từng quen. À không, ngay cả làm người xa lạ cũng không thể.

Cô có thể xem hắn là người xa lạ, nhưng hắn thì lại không thể.

Thì ra cảm giác bị người ta vứt bỏ chẳng dễ chịu gì. Vậy mà hắn lại bắt cô chịu đựng suốt hai năm trời.

Cô nói, cả đời này không muốn yêu hắn nữa. Hắn đột nhiên cảm thấy, hắn bị như vậy là đáng lắm.

“Cậu ngốc hay sao mà lại đi đánh nhau với hắn ta?”

Cô vừa thoa thuốc đỏ chỗ vết thương trên tay cho Tống Tri Hành vừa mắng. Tống Tri Hành giống như đứa trẻ ngoan ngoãn để cho cô bôi thuốc cho mình, đó giống như là cô đang quan tâm cậu vậy.

“Còn không phải tại chị thân mật với hắn ta sao?”

“Tôi làm gì có chứ.”

“Chị còn chối sao? Rõ ràng mới nãy trong điện thoại tôi đã nghe thấy hắn ta càn quấy chị. Chị bị đau một lần như vậy vẫn chưa biết sợ sao?”

Bàn tay to lớn của Tống Tri Hành đặt lên đôi môi đỏ của cô, khẽ miết nhẹ lên nó, ánh mắt vô cùng giận dữ nhìn cánh môi sưng đỏ của cô. Cậu đâu còn là con nít để không biết chuyện gì đã xảy ra.

“Có phải hắn ta đã hôn chị không?”

Trình Ý trong lòng lúng túng không nói nên lời.

“Anh ta… chỉ là say rượu thôi.”

“Say rượu thì có thể làm càn sao? Say rượu thì có thể hôn chị sao?”

Tống Tri Hành đột nhiên đứng dậy, bóng lưng cao lớn phủ lên người cô, ngón tay lướt sang vết bầm đỏ nhỏ ở trên cổ cô, đôi mắt tối sầm lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận