Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tri Hành vào nhà luôn đi con, ở lại dùng cơm với cả nhà luôn. Trời nắng rồi đừng đứng ngoài này nữa.”

Hai năm rồi, từ lúc cô rời đi, mọi thứ vẫn như vậy. Bức ảnh của cô treo trên tường, kệ dép vẫn để đó, giường vẫn được xọn dẹp mỗi ngày giống như cô chưa từng rời đi. Giống như đang chờ đợi cô lần nữa quay về.

Trái tim trong lòng ngực co thắt, thật sự vẫn như lúc ban đầu. Nước mắt cô lần nữa rơi xuống, cô làm một người con quả thật rất tệ.

Cố chấp gả cho người đàn ông không yêu mình, đến lúc chịu cay đắng lại rời đi, ngay cả một lời hỏi thăm cha mẹ cũng không có.

Bây giờ cô đã làm mẹ rồi, cô phần nào hiểu được nỗi lòng của cha mẹ cô đau đớn đến nhường nào khi nhìn con gái chịu khổ.

Trong mắt anh có thể cô rất hèn mọn chẳng đáng một xu nhưng trong mắt cha mẹ cô vĩnh viễn là một nàng công chúa nhỏ xứng đáng được yêu thương.

Cô đi xuống dưới lầu, thấy mẹ đang lúi húi trong bếp. Cô đi đến ôm lấy mẹ mình.

“Mẹ, con xin lỗi.”

“Mẹ không trách con đâu. Có cha mẹ nào lại không mong con cái được hạnh phúc, nếu như nơi này khiến cho con đau khổ như vậy, vậy thì cứ rời đi. Chỉ cần con bình an vui vẻ là cha mẹ yên tâm rồi.”

Cô rưng rưng nước mắt ngả vào lòng mẹ, dù trải qua bao nhiêu chuyện cô vẫn luôn chỉ là một đứa trẻ khao khát được yêu thương.

Lúc sau, Trình Ý đang phụ mẹ lặt rau thì một số điện thoại lạ gọi đến. Cô cảm thấy tò mò nên cũng bắt máy thật.

Nhưng cô chỉ vừa mới alo, đã nghe thấy một giọng nói vô cùng tức giận từ đầu dây bên kia truyền đến.

“Tại sao em lại chặn điện thoại của tôi? Tôi còn chưa có nói chuyện xong với em kia mà. Mở chặn đi, chúng ta có chuyện cần phải nói.”

Phó Nhược Hằng nói một cách khẩn trương, nói không cho người ta kịp trả lời. Giống như hắn đang sợ không kịp nói thì cô sẽ tiếp tục chặn hắn nữa.

Trình Ý nhận ra là giọng của hắn, trong lòng vô cùng bức bối mà bỏ ra ngoài hành lang. Chẳng phải hôm qua cô đã nói rõ rồi sao? Từ giờ cô không muốn nói chuyện riêng tư với hắn. Mong hắn đừng càn quấy cô nữa.

Cô thật sự không ngờ Phó Nhược Hằng lại ấu trĩ đến mức thay cả sim điện thoại mới chỉ để gọi điện cho cô. Xem ra cô thật sự đã quá xem thường khả năng của Phó Nhược Hằng rồi.

Lúc trước cô đối tốt với hắn thì hắn cho rằng cô mặt dày bám lấy hắn. Bây giờ cô không thèm để hắn vào trong mắt thì hắn cứ một hai bám riết không buông.

“Tôi nghĩ tôi và Phó tổng đây không có gì phải nói với nhau cả. Lần cuối cùng tôi muốn nhắn nhủ với anh một câu, tôi không phải là chiếc giày, anh thích thì thử, không thích lại vứt đi. Có những thứ có không giữ, mất khỏi tìm.”

Còn chưa kịp để cho Phó Nhược Hằng nói thêm gì thì cô tiếp tục cúp máy. Và không cần phải nói cũng biết cô lại tiếp tục cho anh vào danh sách chặn.“Có chuyện gì vậy Trình Ý?”

“Không có gì đâu mẹ. Là một người gọi lừa đảo thôi.”

“Thời buổi này bọn lừa đảo nhiều lắm đó. Con nên cẩn thận một chút.”

“Dạ, con chặn rồi.”

Hắt xì!

Phó Nhược Hằng bên này sau khi nghe thấy tiếng chuông tít tít, đoán chừng là đã tiếp tục bị chặn rồi. Trong lòng tức tối đến đỏ bừng cả mặt, ném luôn chiếc điện thoại kia xuống sàn.

“Mẹ kiếp! Lại chặn tôi tiếp à?”

Lúc này thám tử Phó Nhược Hằng cử đi đã gọi điện thông báo với hắn một tin mà khi nghe xong Phó Nhược Hằng lập tức muốn hộc máu.

“Cô Trình và Tống Tri Hành đã cùng nhau trở về nhà họ Trình. Họ còn bế theo đứa bé nhỏ đi theo.”

“Đã điều tra được thân phận của đứa bé đó chưa? Nó là con của Tống Tri Hành sao?”

Thám tử ấp úng, “Toàn bộ thông tin của đứa trẻ kia đều là một bí mật, tất cả như đã bị ai đó chặn lại, không để lộ một chút thông tin gì ra ngoài.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận