Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra đâu. Bây giờ con muốn Phó Nhược Hằng quan tâm con chỉ có thể làm như thế này thôi…”

Cho nên mới có cảnh tượng Lâm Tư Hạ ôm con đòi nhảy lầu.

Phó Nhược Hằng vừa lái xe về nhà đã nhìn thấy một đám người tụ tập trước sân, nhìn lên thì thấy Lâm Tư Hạ đang ôm tiểu Nhiên, trên tay là một con dao. Cô ta giống như phát điên, kề dao vào cổ đứa bé, miệng liên tục lẩm bẩm.

“Nếu như anh không yêu em nữa thì để em ôm con đi chết.”

Phó Nhược Hằng vì an nguy của tiểu Nhiên liền chạy đến can ngăn cô ta.

“Tư Hạ, em bình tĩnh lại đi. Có gì chúng ta từ từ nói chuyện.”

“Nhược Hằng, anh đến rồi đấy sao? Đến để chứng kiến người phụ nữ cùng con của anh chết như thế nào?”

Ánh mắt cô ta như điên như dại, tiểu Nhiên còn nhỏ không hiểu chuyện gì nhưng đột nhiên lại khóc to lên khiến cho lòng ai cũng rối loạn.

Quản gia thấy Phó Nhược Hằng trở về liền hốt hoảng chạy đến, vừa nói vừa lau mồ hôi.

“Thiếu gia, không biết tại sao phu nhân lại đột nhiên phát điên, ôm lấy cô chủ nhỏ đòi sống đòi chết. Cậu mau lựa lời khuyên nhủ cô ấy đi.”

Phó Nhược Hằng nhìn cảnh tượng kinh khủng trước mặt, gương mặt không còn chút máu, sự tức giận trong mắt hắn chìm xuống. Vài năm nay ở bên cạnh Lâm Tư Hạ, hắn cũng chưa từng nghĩ cô ta điên đến mức ngay cả một đứa trẻ sơ sinh cũng không tha. Nó lại còn là còn cô ta, có người mẹ nào lại nhẫn tâm như vậy chứ?

Hắn chạy đến lầu ba, từ từ tiến đến chỗ la can nơi Lâm Tư Hạ đang đứng, dịu giọng nhẫn nại khuyên nhủ:

“Em bỏ dao xuống ngay đi! Chuyện sáng nay không phải là anh cố ý làm như vậy đâu.”

“Anh nói đi, anh cần em, cần con hay là cần người phụ nữ đó?”

Trước đây dù cho có tuyệt vọng cỡ nào, Trình Ý cũng chưa từng làm loạn lấy tính mạng ra ép buộc hắn, vậy mà bây giờ Lâm Tư Hạ lại dùng tính mạng ra bắt hắn phải lựa chọn.

“Tôi…”

Hình ảnh Trình Ý thoáng chốc hiện lên trong đầu Phó Nhược Hằng.

Giọng cô ta run rẩy, “Anh không chọn thì em và con sẽ cùng ôm nhau chết tại đây.”

“Được rồi, tôi cần em và con.”

Lâm Tư Hạ đạt được ý đồ, buông con dao trong tay xuống, Phó Nhược Hằng vội lao đến ôm lấy cô ta và đứa bé. Lâm Tư Hạ thấy Phó Nhược Hằng ôm mình liền mừng rỡ ôm chặt lấy hắn, giọng nói mừng lơn.

“Anh sẽ cưới em đúng không?”

Lồng ngực Phó Nhược Hằng nghẹn lại, hai mắt nhắm lại, giọng nói có chút không cam, “Được.”

“Em muốn tổ chức trong tháng này, được không?”

“Được.”

“Nếu như anh thất hứa thì anh chờ nhặt xác của em và con đi.”

Lâm Tư Hạ tựa mặt lên vai Phó Nhược Hằng, mỉm cười đắc ý. Chỉ cần Phó Nhược Hằng chọn cô ta, còn người phụ nữ kia, giết chết là xong.

Lâm Tư Hạ mang vẻ mặt đắc ý sau lưng Phó Nhược Hằng.

Nhưng hình như cô ta đã quên rồi, trên đời này, Phó Nhược Hằng ghét nhất chính là ai đó ép buộc mình, Lâm Tư Hạ lại phản sai lầm đó.

Càng muốn kìm kẹp Phó Nhược Hằng, hắn lại càng không vui.

“Váy cưới đẹp không anh?”

Phó Nhược Hằng không có tâm trạng nhìn đến nhưng khi nhìn cảnh tượng Lâm Tư Hạ mặc váy cưới hắn lại tưởng tượng ra khuôn mặt đó là của Trình Ý.

Nhớ lại dáng vẻ xinh đẹp của cô lúc mặc váy cưới gả cho hắn. Tuy lúc đó hắn cũng như bây giờ, không tình nguyện cưới cô, nhưng vẻ đẹp trong trẻo đó của cô khi mặc váy cưới vẫn để lại ấn tượng rất sâu đậm trong lòng hắn.

“Anh Nhược Hằng…”

Phó Nhược Hằng như bừng tỉnh sau tiếng gọi của Lâm Tư Hạ, “À, tôi hơi mệt, em cứ tiếp tục thử váy đi, ưng cái nào thì cứ chọn, tôi sẽ kêu thư ký thanh toán.”

Phó Nhược Hằng lại đứng lên rời đi, hắn chưa từng có một lần nào mất kiên nhẫn như vậy với Lâm Tư Hạ. Trước đây đều là chiều chuộng, yêu thương, bây giờ đến ngay cả nói chuyện cùng cô ta cũng cảm thấy chán ghét.

Bình luận (0)

Để lại bình luận