Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được, tôi nhớ rồi.”

“Tôi đi đây chứ để chó hoang cắn người.”

Nhìn Tống Tri Hành rời đi mà Phó Nhược Hằng bóp chặt tay, tức đến đầu nổi đầy gân xanh trên đầu. Thư ký Chu đứng ngay bên cạnh đột nhiên cảm giác có một cảm giác khó tả, đầu Phó Nhược Hằng hình như đã cao lên một chút.

Không phải nói là đã công khai mọc sừng. Nhưng hắn có thể trách ai được, cũng chẳng có tư cách để quản, chỉ có thể giận cá chém thớt mà thôi.

Tất cả mọi người đều nhanh chóng tản đi, ngay cả Trình Ý cũng chẳng thèm đếm xỉa gì đến hắn. Phó Nhược Hằng cũng lẽo đẽo đi theo sau lưng cô.

Hắn ta hoàn toàn không hề phát hiện từ phía xa có một người phụ nữ đang ngồi trong xe, kéo mũ che đầu, chỉ lộ ra đôi môi đỏ đậm cũng tức không kém gì hắn.

Cô ta nhìn mãi nhưng cũng không nhận ra người phụ nữ Phó Nhược Hằng đang để tâm là ai. Bởi vì chỉ nhìn thấy bóng lưng cao ngạo xinh đẹp của cô, hoàn toàn không nhận ra người đó là Trình Ý.

Cô ta nghiến răng, tự nói với bản thân lần này cô ta sẽ tự mình ra tay, tránh trường hợp sơ xuất xảy ra.

Phó Nhược Hằng làm việc mà tâm trí cứ nhớ đến hình ảnh Tống Tri Hành hôn Trình Ý, tâm trạng rối loạn, đầu óc trên mây chẳng có chút nào làm việc được.

“Giám đốc, giám đốc!”

“À hả? Cậu gọi tôi có chuyện gì?”

“Bản hợp đồng này cần ngài ký gấp. Mà nãy giờ ngài nhìn đi đâu vậy?”

Phó Nhược Hằng lúc này mới nhìn sang bên phía Trình Ý, thấy cô vẫn đang chăm chú làm việc. Trước đây hắn không nhìn thấy dáng vẻ chăm chỉ lúc làm việc của cô lại tỏa ra sức hút như vậy.

Dự án lần này là về trang sức đá quý lấy ý tưởng từ Ai Cập cổ đại. Trình Ý đã nghiên cứu rất lâu về những thiết kế của thời Pharaoh cổ đại. Nhưng cảm thấy có những màu sắc đá quý khó có thể phối hợp tạo nên một món trang sức đắt giá.

Trình Ý đã nghiên cứu cả đêm hôm qua, sáng chỉ chợp mắt được một chút, cho nên bây giờ liền cảm thấy nhức đầu. Cô cởi mắt kính ra, lấy tay day day trán, nếu như không phải vì bị Phó Nhược Hằng làm phiền, tiến độ công việc cô cũng đã không chậm như vậy.

“Em đang làm gì vậy?”

Đột nhiên giọng nói trên đầu cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Trình Ý ngước lên nhìn thì thấy Phó Nhược Hằng đang cầm theo ly cà phê đặt lên bàn cô.

Trình Ý có chút ngạc nhiên, bởi vì cô hiểu Phó Nhược Hằng, hắn là người sẽ không bao giờ chịu bỏ tâm tư làm chuyện gì cho người khác, đặc biệt là cô.

Chắc không phải là hắn pha ly cà phê này cho cô chứ?

Trình Ý gạt đi suy nghĩ trong đầu, cô tự cười nhạt với bản thân. Đau một lần vẫn chưa đủ sao mà vẫn tiếp tục ôm ảo tưởng trong lòng?

Người như Phó Nhược Hằng sẽ không bao giờ có chuyện yêu thật lòng đâu.

“Tôi… không có gì, chỉ là đêm qua thức khuya nên nhức đầu thôi.”

“Biết vậy sao lại còn cố?”

Đúng vậy, sao cô lại nỗ lực như vậy? Là muốn chứng minh bản thân không yếu kém trước mặt Phó Nhược Hằng sao?

“Bởi vì tôi không muốn người khác nghi ngờ năng lực của tôi.”

Đúng là cô không muốn Phó Nhược Hằng vẫn xem cô là Trình Ý của ngày trước, chỉ biết quanh quẩn ở nhà, an ổn làm mợ Phó. Trong mắt hắn, cô chẳng có tài cán gì cả, chỉ biết tiêu tiền của nhà họ Phó. Cho nên mới khinh bạc cô như vậy.

Tất cả những chuyện trước đây cô từng làm, hắn đều xem là cô đang cố tìm cách lấy lòng hắn. Hắn nghĩ cô làm đủ mọi cách ở bên cạnh hắn chỉ vì tiền.

Cho nên bây giờ Trình Ý mới muốn độc lập, cố gắng như vậy có sự nghiệp riêng và thu nhập ổn định.

Phó Nhược Hằng nghe qua, đã biết cô nghĩ điều gì, “Tôi chưa từng nghi ngờ năng lực của em.”

“Nhưng tôi muốn hoàn thành tốt công việc của mình. Đó là trách nhiệm chứ không phải là vì bất kỳ một ai khác.”

Phó Nhược Hằng tỏ vẻ không vui, nhưng cũng không nói gì. Chỉ đẩy ly cà phê về phía cô, “Em uống đi, nó sẽ giúp em tỉnh táo hơn đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận