Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Từ khi nào mà Phó tổng lại biết quan tâm đến nhân viên như vậy chứ?”

“Không phải ai cũng có đãi ngộ như em đâu.”

Kết hôn hai năm không phải lúc nào cũng là Trình Ý pha cà phê cho hắn sao? Hắn luôn chỉ biết nhận những thứ tốt đẹp cô cho đi chứ chưa từng nghĩ cách đáp lại.

Cuối cùng cũng có một ngày, hắn vô lại đem cà phê đến trước mặt cô. Chỉ đáng tiếc cà phê quá đáng, cô lại thích ngọt.

“Vậy thì tôi lại càng không dám nhận, sợ người ngoài nhìn vào sẽ hiểu lầm, nói tôi không biết xấu hổ mà đứng núi này trông núi nọ.”

Trình Ý lại không quan tâm tiếp tục công việc thiết kế trang sức của mình.

Phó Nhược Hằng thấy Trình Ý không quan tâm đến mình, lại tiếp tục nói, “Em nên chú ý đến sức khỏe của mình, tôi không muốn bị nói là cấp trên tàn ác chèn ép nhân viên đâu.”

“Cảm ơn nhưng quan hệ giữa tôi và Phó tổng cũng không đến mức thân thiết như vậy đâu. Nếu như tôi đổ bệnh cũng chưa chắc đến lượt anh lo.”

Hàm ý của Trình Ý rất rõ ràng là đang nhắc đến Tống Tri Hành. Điều này khiến Phó Nhược Hằng như mắc xương, khó chịu ra mặt.

“Quan hệ giữa chúng ta nhất định phải căng thẳng như vậy mới chịu được sao? Hay là người đàn ông kia hơn tôi cái gì?”

Trình Ý dừng bút vẽ, trong lòng có chút tức giận. Bản thân hắn sai hắn lại làm như thể người ta mới đang mắc nợ hắn.

“Phó tổng, chẳng lẽ anh muốn quan hệ của chúng ta như thế nào? Nối lại tình xưa? Anh có bao giờ ăn cá bị mắc xương sau đó vẫn tiếp tục ăn tiếp hay không?”

Phó Nhược Hằng im lặng, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại của hắn reo lên.

“Nhược Hằng, tiểu Nhiên bị sốt rồi. Anh mau về đưa con đi bệnh viện.”

Nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của Trình Ý, hắn khẽ trả lời, “Đợi một chút, tôi về ngay.”

Hắn không nói gì nữa mà xoay lưng nhanh nhanh chóng rời khỏi đó.

Trình Ý cảm thấy tâm tư rất mệt mỏi, cô bắt đầu nghi ngờ quyết định của bản thân, trở về đây trả thù Phó Nhược Hằng và Lâm Tư Hạ có phải là một quyết định đúng đắn hay không?

Buổi tối, theo như lịch hẹn, Trình Ý muốn mua một món quà gì đó tặng cho Tống Tri Hành. Cô bước vào một cửa tiệm thời trang cao cấp.

Nhân viên thấy Trình Ý đi vào liền lên tiếng hỏi han.

“Tôi muốn xem quần áo nam phong cách trẻ trung.”

“Cô muốn mua đồ cho bạn trai sao?”

Trình Ý vội vàng xua tay, “Không phải.”

“Ở đây chúng tôi có rất nhiều kiểu, cô cứ lựa xem qua đi ạ.”

Cô nhìn trúng một bộ âu phục. Không ngờ vừa đặt tay vào liền bị một người khác trnh mất. Cô nhìn lại, liền nhận ra người trước mặt là Lâm Tư Hạ.

“Em gái, em về lúc nào, tại sao lại không cho chị biết?”

Là Lâm Tư Hạ.

Trình Ý nhìn qua người đàn bà giả tạo này. Bao nhiêu năm rồi, cô ta đúng là thay đổi không ít, quần áo dắt trên người toàn bộ là đồ hiệu đắt tiền, à mà cũng đúng thôi, bây giờ cô ta đã trở thành mợ Phó rồi nhỉ.

Lâm Tư Hạ cảm xúc sau năm năm càng lúc càng cao siêu, cho dù trong lòng hận Trình Ý đến phát điên lên. Vậy mà ở ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thân thiết với cô. Đến Trình Ý suýt chút nữa còn bị lầm tưởng rằng dường như bọn họ là bạn bè thân thiết.

Chỉ là hận không chỉ có cô ta, còn có Trình Ý. Hai năm rồi mọi thứ vẫn như in như ngày hôm đó, tất cả những thủ đoạn ghê tởm của cô ta Trình Ý đều đã nhìn thấy rõ mồn một.

Trái Đất thật sự rất tròn, người bản thân hận thấu xương, ngay cả trong mơ cũng muốn giết chết cô ta nhanh như vậy đã gặp lại.

“Sao, nhìn thấy tôi chưa chết chắc cô thất vọng lắm có phải không?”

Khóe môi Lâm Tư Hạ cong cong, sự căm thù hiện lên trong đáy mắt.

“Em nói vậy là sao? Em vẫn còn đang chờ chị về dự hôn lễ của tụi em đây. Nếu như không phải đợi chị, em cũng chưa kết hôn.”

Ý niệm rất rõ ràng, cô ta đang muốn khiêu khích cô. Bây giờ trở lại, thân phận khác biệt, vị trí khác biệt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận