Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ vừa nghĩ đến, mẹ của cậu đã gọi đến, Tống Tri Hành vội vàng bắt máy.

“Mẹ nghe nói con có bạn gái rồi sao không thấy đưa về ra mắt mẹ?”

Tống Tri Hành nhìn Trình Ý cười ngại ngùng, “Bởi vì cô ấy vẫn chưa chấp nhận tình cảm của con.”

Khụ khụ…

Trình Ý nghe thấy Tống Tri Hành nói chuyện với mẹ mình những lời đó, ngụm nước cũng muốn sặc ra. Cô đưa mắt nhìn Tống Tri Hành cảnh cáo.

“Con trai ưu tú của mẹ mà cũng có cô gái từ chối được sao?”

“Có chứ sao. Là vì cô ấy không có mắt nhìn người.”

Lúc đầu còn cho rằng Tống Tri Hành là một chú chó con ngoan ngoãn, thích bám lấy cô lại rất cần được che chở. Ai ngờ đâu bây giờ lại phát hiện mình đã lầm rồi. Cậu là một nhân vật lớn có tiếng nói, là một chàng trai có gia thế khiến cho ai ai cũng nể sợ, có thể che ô chống lưng bảo vệ cho cô khi cần.

“Con đừng có ức hiếp con gái nhà người ta đó.”

“Cô ấy không ức hiếp con thì thôi, con làm sao dám ức hiếp cô ấy. Đợi cô ấy đồng ý làm bạn gái con sẽ dẫn về ra mắt mẹ. Đảm bảo mẹ sẽ rất thích cô ấy cho mà xem.”

Tử Y quả thật cũng rất tò mò cô gái có thể khiến cho Tống Tri Hành yêu thích đến như vậy rốt cuộc là người con gái như thế nào?

Càng lớn Tống Tri Hành lại càng giống với Tống Dịch ngày trẻ, vừa điển trai lại tài giỏi. Bà thật sự rất sợ con trai mình sẽ đi theo vết xe đổ của cha nó, trở thành một con người lạnh lùng và cao ngạo.

Cũng rất may mấy năm nay Cố Thành luôn dạy dỗ Tống Tri Hành như con ruột. Tính cách điềm đạm và chu đáo của Tống Tri Hành có thể là ảnh hưởng bởi người cha thứ hai này.

Tống Tri Hành đi đến bên giường của Trình Ý, đưa bàn tay ấm áp sờ lên trán của Trình Ý.

“Trình Ý, tôi không biết yêu một người thì như thế nào? Nhưng tôi biết nếu như yêu một người thật lòng nhất định sẽ không để cho người đó phải rơi nước mắt.”

Những lời này không phải là nói cho Trình Ý nghe mà là nói cho cả chính bản thân cậu cũng nghe.

“Trình Ý, chị ngồi đây nhé. Tôi đi ra siêu thị mua một ít nguyên liệu tối nay nấu món súp cua cho bữa tối.”

“Vậy cứ cậu đi đi. Tôi không sao, tôi có thể tự lo cho mình được mà.”

Tống Tri Hành nghe vậy cũng gật đầu yên tâm, cậu lấy áo khoác rồi bước đi ra bên ngoài, để lại Trình Ý một mình trong phòng.

Cô bởi vì buồn chán, cho nên liền lên mạng xem tin tức. Cô lướt qua nhiều tin tức khác nhau rồi đột nhiên dừng lại ở một đoạn tin tức khiến cho người ta phải nhức mắt.

Trên màn hình điện thoại đang tường thuật trực tiếp hôn lễ thế kỷ của Phó Nhược Hằng và Lâm Tư Hạ. Trình Ý nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Các đầu ngón tay co rút, cảm thấy cứng đơ không lướt đi được.

Mộng Dao nói quả thật không sai, cô luôn thích ngược đãi bản thân mình như vậy. Dẫu biết giữa bọn họ đã sớm bên nhau, cô chỉ là người thừa. Vậy mà lại không muốn giả vờ bỏ qua cảnh tượng này, cô nhìn chằm chằm khuôn mặt người đàn ông đang được máy quay lia đến.

Người đàn ông với dáng vẻ phong trần, lịch lãm như một quý ông thành đạt. Bảo sao mà phóng viên không hâm mộ Lâm Tư Hạ cho được.

Nhìn Lâm Tư Hạ trên người mặc một bộ váy cưới xinh đẹp, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ, trong lòng Trình Ý có chút ghen tị.

Thì ra cô ta nói tất cả đều là thật.

Cô vẫn là thua cô ta một bước.

Chuyện mà cô ta mong ước bấy lâu nay cuối cùng cũng đã trở thành sự thật. Mục đích của tất cả những việc làm xấu xa của cô ta cuối cùng cũng đã đạt được sự thật.

Nhớ lại lần trước kết hôn với Trình Ý, Phó Nhược Hằng cũng không xuất hiện khiến cho cô trở thành trò cười cho toàn bộ Bạch Thành này. Mọi người đều nói cô chẳng qua chỉ là cháu dâu được ông nội cưới cho Phó Nhược Hằng, hắn chưa từng muốn lấy cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận