Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay nhìn thấy hôn lễ hoành tráng của bọn họ, cô mới cảm thấy đúng thật.

Trong tình yêu, kẻ không được yêu thì mới chính là kẻ thứ ba.

Bởi vì ngay từ ban đầu đã là kẻ thứ ba, cho nên từ đầu đã không có tư cách tranh giành. Thứ mà Phó Nhược Hằng có thể cho Lâm Tư Hạ là một hôn lễ kinh thiên động địa, người người biết đến, khiến cho cô ta cảm thấy vinh quang với mọi người.

Cô ta một bước lên làm mợ Phó được mọi người đều biết. Có lẽ người ta đã quên bên cạnh Phó Nhược Hằng từng có một người con gái âm thầm chịu đựng, hy sinh cho hắn rất nhiều.

Đổi lại chỉ là bị ghẻ lạnh, bị hắt hủi, ngay cả một danh phận cũng không có.

Khung cảnh dần chuyển đến cảnh quan trọng nhất. Lâm Tư Hạ ngồi trên xe lăn ôm lấy tiểu Nhiên được người khác đẩy vào, phía trước là một tốp những đứa trẻ đang rải hoa. Cô ta từ từ tiến vào ở phía sau.

Khi đến chính giữa sân khấu thì dừng lại, người chủ trì bắt đầu đọc lời tuyên thệ.

“Chị Lâm Tư Hạ, chị có đồng ý lấy anh Phó Nhược Hằng làm chồng không? Khi nghèo khó cũng như lúc gian nan. Khi khỏe mạnh, lúc già yếu, đều ở bên cạnh, yêu thương anh ấy suốt cuộc đời này có được không?”

“Tôi đồng ý.” Lâm Tư Hạ nhanh chóng trả lời.

Đây là chuyện mà cả đời này cô ta mong đợi. Cưới Phó Nhược Hằng, trở thành người phụ nữ của hắn, bà chủ của tập đoàn Phó thị. Cô ta cuối cùng cũng đợi được rồi.

Trình Ý có người chống lưng thì sao chứ? Cô đã không còn cơ hội chia rẽ cô ta và Phó Nhược Hằng nữa rồi.

“Phó Nhược Hằng, anh có đồng ý lấy cô Lâm Tư Hạ làm vợ không? Khi nghèo khó cũng như lúc gian nan. Khi khỏe mạnh, lúc già yếu, đều ở bên cạnh, yêu thương cô ấy suốt cuộc đời này, trân trọng cô ấy mãi mãi về sau không thay đổi không?”

Phó Nhược Hằng đột nhiên im lặng một chút, đôi mắt như muốn nhìn thấu Lâm Tư Hạ. Đột nhiên trước mặt hắn lại hiện ra hình bóng của một người con gái khác.

Nhưng hắn lại nhanh chóng gạt đi, “Tôi…”

Nhưng Trình Ý đã không có đủ dũng khí để nghe đến cuối cùng lời đồng ý của Phó Nhược Hằng. Cô sợ cô sẽ không kìm được mà bật khóc.

Cô không nhớ bản thân đã âm thầm yêu anh bao nhiêu ngày đêm. Chỉ nhớ có một đêm anh dịu dàng ôm lấy cô lại là gọi tên người con gái khác. Một lần đó thôi lại đủ cho cô cảm thấy hạnh phúc, khiến cho cô mang theo bên mình đứa trẻ của anh.

Anh cũng không phát hiện ra, hay là… trong thâm tâm anh lại mong đứa trẻ ấy chết đi rồi thì tốt biết mấy. Như vậy giữa hắn và Lâm Tư Hạ sẽ không có vật cản.

Giữa bọn họ rất giống nhau, tàn ác giống nhau. Có lẽ bọn họ ở bên nhau sẽ phù hợp hơn là người con gái chỉ có thể thật tâm đối xử tốt với hắn giống như cô.

Trình Ý để lại điện thoại ở lại giường, cô muốn đi xuống lầu đi dạo một chút. Có lẽ như vậy sẽ làm trấn an trái tim đầy những vết thương của cô lúc này.

Từ xa cô nhìn thấy Tống Tri Hành đang cầm lấy một đống túi đựng thức ăn, cô muốn sang đường giúp anh xách đồ.

Đèn chuyển xanh, Trình Ý vẫn cứ thế vừa đi vừa vẫy tay với cậu, hoàn toàn không phát hiện ra có một chiếc xe tải lớn khi thấy cô liền nhấn chân ga lao đến.

Tống Tri Hành phát hiện ra sự bất thường của chiếc xe, vội vàng ra dấu cho Trình Ý bảo cô đừng sang đường nữa nhưng đã quá muộn.

Lúc nhìn thấy chiếc xe đã lao đến trước mặt cô. Tống Tri Hành không kịp nghĩ nhiều liền vội thả hết tất cả đồ xuống lao nhanh đến chỗ cô.

Nhưng không kịp nữa rồi.

Rầm!

Trên đất chỉ còn lại một vũng máu tươi.

Chiếc xe kia sau khi đụng trúng người xong liền nhanh chóng bỏ chạy khỏi hiện trường. Chỉ để lại trên đường Trình Ý đang nằm bất động trên đất.

Tống Tri Hành vội vàng lao đến ôm lấy cô, máu bắt đầu chảy lan ra từ đầu của cô, thấm ướt cả chiếc áo của cậu. Tống Tri Hành bật khóc, nước mắt cậu nhỏ xuống gương mặt trắng bệch của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận