Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị Trình Ý, chị mau mở mắt ra nhìn tôi đi! Tôi xin chị đấy, chị đừng làm tôi sợ mà!”

Tiếng xe cấp cứu nhanh chóng truyền đến từ xa. Trình Ý được xe cứu thương đưa vào bệnh viện, sau khi đến bệnh viện Trình Ý liền nhanh chóng được đẩy vào phòng cấp cứu.

Tống Tri Hành đã nhanh chóng liên hệ với Cố Thành để ông trực tiếp tiến hành ca phẫu thuật.

“Tri Hành!”

“Ba, xin ba nhất định phải cứu cho bằng được cô ấy. Bằng giá nào con cũng sẽ chấp nhận.”

Ông đặt tay lên vai cậu, trấn an, “Con bình tĩnh đi! Ba sẽ cố gắng hết sức mình.”

Tống Tri Hành toàn thân đều là máu của Trình Ý, cậu ngồi sụp xuống, thất thần ngồi gục đầu giữa hành lang vắng lặng.

Cậu đã hứa sẽ luôn bảo vệ cho cô, sẽ không để ai làm tổn thương cô. Nhưng kết quả lại để cô bị thương ngay trước mắt mình mà không thể làm gì được ngoài đứng nhìn cô lạnh ngắt trong vòng tay mình.

Cảm giác lúc ôm lấy toàn thân thể Trình Ý, trái tim của Tống Tri Hành như chết lặng, cậu ước người nằm đó là cậu chứ không phải cô.

Cậu suy nghĩ vò nát mớ tóc rối màu xám tro, lấy điện thoại ra nóng lòng gọi cho thư ký riêng.

“Cho người điều tra người gây ra vụ tai nạn xảy ra vào lúc 10h30 hôm nay tại chung cư của tôi. Tôi muốn kẻ độc ác đó phải trả giá cho hành động của mình.”

Tống Tri Hành cảm thấy chuyện này không hề đơn giản một chút nào. Chiếc xe đó chính là đã đợi từ lâu ở dưới chung cư của cậu. Đợi đến khi Trình Ý xuất hiện thì rồ ga lao đến, rõ ràng là có chủ đích từ trước muốn giết chết cô.

Rốt cuộc là kẻ độc ác nào lại ra tay thâm độc như vậy. Tốt nhất đừng để cậu điều tra ra, nếu không nhất định cậu sẽ băm vằm hắn ra làm trăm mảnh.

Tình trạng của Trình Ý rất nặng, là cố tình bị đâm. Cho nên hầu như xương đều đã bị gãy, nhất là ở vùng đầu, tổn thương nghiêm trọng.

Trong cơn hôn mê, cô luôn nghe thấy có một giọng nói gọi tên mình.

“Cô gái cố gắng lên!”

Ở trong phòng phẫu thuật, không khí rất căng thẳng. Ngay cả Cố Thành nhìn thấy cũng phải xót xa, ông không chắc có cứu được cô hay không.

Vết thương rất nghiêm trọng, cô chỉ nằm đó, chìm trong hôn mê.

“Cô ấy bị thương vùng đầu rất nghiêm trọng. Máu bầm tụ lại ở não trái rất nhiều, chúng ta cần phải nhanh chóng xử lý vùng máu đông ngay.”

Bác sĩ lại quay sang hỏi y tá.

“Đã liên hệ kho máu của chúng ta chưa?”

“Bệnh nhân có nhóm máu AB hiếm, khó máu của chúng ta sợ là không đủ. Đã liên hệ với người nhà bệnh nhân rồi ạ.”

Ông chỉ là không biết, liệu có nên để Tống Tri Hành vào nhìn mặt cô lần cuối hay không?

Trong cơn hôn mê, Trình Ý thấy mình đang đứng ở trong hôn lễ của Phó Nhược Hằng và Lâm Tư Hạ.

Anh mặc một chiếc áo vest trang trọng, anh không nhìn thấy cô. Anh hết nhìn xuống bên dưới lại liên tục nhìn ra ngoài phía cánh cửa giống như đang tìm kiếm hình bóng của ai đó.

Thấy Phó Nhược Hằng im lặng mãi không trả lời trong lòng Lâm Tư Hạ càng lúc càng căng thẳng. Bên dưới bắt đầu bàn tán xôn xao, Lâm Tư Hạ cực kỳ xấu hổ, cô ta liên tục hối thúc hắn.

“Anh Nhược Hằng, anh mau trả lời đi chứ?”

Phó Nhược Hằng vẫn giả vờ như không nghe thấy, vẫn đứng yên ở đó. Đột nhiên mắt trái của Phó Nhược Hằng giật liên tục. Hắn cảm nhận có chuyện gì không hay đã xảy ra.

Có phải là cô đã gặp chuyện gì rồi không?

Cô nhìn thấy anh nhưng lại không thể chạm vào anh. Phải chăng là cô đã chết rồi?

Linh hồn của cô vẫn còn tâm duyệt người đàn ông này, cho nên mới đi tìm anh.

Cô muốn nói lời tạm biệt với anh nhưng không kịp nữa rồi. Lời tạm biệt này, cô đợi anh mười năm, đợi đến tâm tàn liệt phế, cũng không nghe được câu nói “Anh yêu em” của anh.

Nhưng không quan trọng nữa. Cô không muốn yêu anh nữa.

Yêu anh đau khổ như thế, cô không muốn yêu anh nữa. Nếu như có kiếp sau, cô sẽ không yêu anh nữa, lẳng lặng lướt qua anh. Cứ như vậy mà đi hết một đời người đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận