Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người anh muốn lấy cả đời này cuối cùng hôm nay anh cũng đã lấy được rồi. Tại sao anh lại không vui chút nào cả vậy?

Cô nhìn xuống thấy Mộng Dao, Trình Ý biết mình thật sự có lỗi với Mộng Dao, vậy mà cô lại đi trước một bước, không kịp chào tạm biệt Mộng Dao một tiếng.

Nhưng cô mong Mộng Dao hiểu cho cô, cô sợ Mộng Dao đau lòng, sợ nhìn thấy cô ấy khóc vì cô. Trình Ý chỉ có một người bạn này thôi, hai người thân phận ngang trái nhưng lại là bạn thân. Nếu như không có Phó Nhược Hằng, chắc chắn quan hệ giữa bọn họ sẽ rất tốt đẹp.

Cô nhìn thấy Mộng Dao nhận điện thoại, đoán chừng bây giờ cô đã nghe thấy tin tức tai nạn của cô.

Đầu óc của Mộng Dao choáng váng, hòn siêu phách lạc, điện thoại trên tay đã rơi xuống đất.

“Không thể nào… Rõ ràng lúc nãy tôi vừa mới gặp cô ấy, cô ấy vẫn còn rất khỏe mạnh kia mà? Sao có thể…”

Mộng Dao không kìm được nữa, cầm lấy chai rượu xông lên phía trên sân khấu, đập phá chiếc bánh kem trên bàn, miệng không ngừng hét lớn.

“Phó Nhược Hằng, anh đúng là đồ độc ác! Trình Ý chết rồi anh còn ở đây có tâm trí mà hạnh phúc hay sao?

“Mộng Dao, em có thôi đi không? Ngày thường em làm loạn sao cũng được nhưng đây là trong hôn lễ của anh. Em đang bất mãn thay ai vậy? Sao không kêu cô ta đến đây gặp anh? Việc gì phải bịa ra lý do vớ vẩn như thế?”

Hai tròng mắt Mộng Dao đỏ hoe, nước mắt đã ướt đẫm khóe mi. Bây giờ cô mới thấy Trình Ý nói quả thật không sai, người anh trai này của cô đến cuối cùng vẫn chỉ là một kẻ máu lạnh vô tình mà thôi.

Cô nhìn hắn, bàn tay đã vung lên. Cái tát này là cô tát thay cho Trình Ý. Người đã yêu hắn đến cả nửa đời, đến cuối cùng ngay cả cái chết cũng bị anh xem là trò lạt mềm buộc chặt.

“Trình Ý sắp chết rồi, anh đã hài lòng chưa? Hôn lễ của anh có lẽ là ngày giỗ của cậu ấy đó.”

Cô cười như điên dại, phải rồi, người nằm trong phòng cấp cứu đó vốn dĩ đối với hắn chẳng có quan hệ gì. Sống hay chết chẳng phải đều như nhau cả thôi sao?

Mộng Dao không kìm được nữa, bật khóc nức nở, từng tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ lồng ngực cô.

“Cậu ấy hy sinh cho anh nhiều như vậy. Cuối cùng bây giờ anh có thể cùng với người anh yêu sống hạnh phúc bên nhau trọn đời rồi đó, anh hài lòng hay chưa?”

Một cơn đau đớn lan tràn trong tim, Phó Nhược Hằng không tin, nắm lấy bả vai của Mộng Dao, đau đớn hỏi lại một lần nữa.

“Em vừa mới nói cái gì? Em bảo ai chết? Anh xin em, em nói thật cho anh nghe đi!”

Trong mắt Phó Nhược Hằng lóe lên một tia đau đớn, dường như muốn xác nhận lại một lần nữa, chỉ chầm chậm hỏi Mộng Dao.

“Vừa mới nãy bệnh viện gọi điện thoại đến, bảo cậu ấy bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, đang trong cơn nguy kịch. Mong em…”

Phó Nhược Hằng đột nhiên quát lớn, “Mong em làm gì?”

Mộng Dao nén nước mắt vào trong, nghẹn ngào nói không thành lời, “Mong em đến nhìn mặt cậu ấy lần cuối.”

Toàn bộ thân thể Phó Nhược Hằng như bị rút cạn sinh khí, loạng choạng đứng không vững, chỉ có thể dựa vào thành bàn bên cạnh. Hắn ngơ ngẩn cả người, không dám tin Trình Ý lại chết rồi.

Trước đây, trong mắt của Phó Nhược Hằng, tình yêu của cô chưa bao giờ đáng giá một xu. Cho đến một ngày, cô rời xa hắn mãi mãi, hắn mới nhận ra cô quan trọng nhường nào nhưng đã muộn rồi.

Hắn tổ chức hôn lễ với Lâm Tư Hạ chỉ mong cô đến phá hoại hôn lễ của mình nhưng kết quả vẫn là không đợi được cô, chỉ nhận về một tin tức chết người.

Hắn hài lòng không?

Không, hắn chẳng thấy vui vẻ chút nào cả. Lồng ngực đau đến không thở nổi.

Nói xong, Mộng Dao lại lần nữa nức nở, trong lòng chỉ còn lại muôn vàn đau thương. Trách Phó Nhược Hằng thì được gì? Oán hận hắn ta thì Trình Ý có thể sống lại được hay sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận