Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn đã phản bội cô.

Khiến cho cô đau khổ mà rời đi.

Chỉ là sau khi cô rời đi, hắn lại thấy hối hận rồi.

Cơ thể của hắn chỉ xảy ra phản ứng đặc biệt trên người Trình Ý mà thôi. Nếu không tại sao hai năm qua, cô ta giở đủ mọi loại hành vi quyến rũ hắn, hắn lại chẳng có một chút động lòng.

Trước đây hắn chỉ là nghi ngờ cô ta mà thôi, bây giờ lại phát hiện ra cô ta lại che giấu nhiều bí mật như vậy, chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra lắm chứ.

“Nếu như vậy thì Tiểu Nhiên là con ai? Cô dám ở sau lưng bắt tôi đổ vỏ cho thằng khác?”

Lâm Tư Hạ đột nhiên bật cười, cô ta cảm thấy tất cả mọi người đều đã bị cô ta xoay vòng vòng. Tất cả đều nằm trong kế hoạch của cô ta, chỉ là không ngờ mọi thứ lại bị vạch trần nhanh đến như vậy.

“Em nói rồi, nó là con của anh…”

Phó Nhược Hằng nhìn thái độ khinh khỉnh của cô ta càng tức điên máu hơn. Hắn bóp chặt lấy cổ của cô ta. Móng tay của Lâm Tư Hạ đã đâm vào da thịt của Phó Nhược Hằng đến toạc máu.

Mộng Dao đứng bên cạnh hắn từ nãy đến giờ cũng bị làm cho kinh sợ. Phó Nhược Hằng chính là tàn nhẫn như vậy, cho dù là ai cũng không có gì khác nhau.

Người đàn ông này chưa từng đối xử dịu dàng với Trình Ý, hắn bỏ mặc cô để nhất quyết chạy theo Lâm Tư Hạ, vì bảo vệ Lâm Tư Hạ mà không tiếc buông lời cay nghiệt với Trình Ý. Bỏ mặc cô phòng không gối chiếc.

Bây giờ Trình Ý chết rồi, hắn lại quay sang nói rằng hắn với Lâm Tư Hạ từ đầu đến cuối chưa từng có gì với nhau.

Thật đúng là nực cười quá rồi hay không? Vậy những đau khổ của Trình Ý những năm qua thì được tính là gì?

“Anh mau buông em ra… em liền sẽ nói cho anh… nghe một bí mật.” Đột nhiên Lâm Tư Hạ lên tiếng.

Trong tiếng vùng vẫy đó rõ rành mạch từng hồi. Có quá nhiều chuyện cô ta che giấu suốt bốn năm qua. Bây giờ vì tính mạng chỉ có thể lựa chọn nói ra.

Phó Nhược Hằng đang trong cơn nóng giận, rõ ràng có thể bóp chết cô ta, lại không muốn cô ta chết dễ dàng như vậy.

Trình Ý của anh chết đau đớn thế kia mà, anh muốn cô ta cũng phải nếm trải nỗi đau gấp bội như vậy.

Nếu như lúc đầu anh nhận ra bộ mặt của Lâm Tư Hạ sớm hơn.

Nếu như lúc cô đau khổ nhất, anh nhận ra tình cảm của mình sớm hơn. Đi đến bên cạnh yêu thương và bảo vệ cho cô. Thay vì làm tổn thương người con gái đáng thương đã đem hết lòng yêu anh.

Chân tình rồi sẽ nhận lại được gì? Giá mà trên thế gian này, không ai phải đem lòng yêu đơn phương một người.

Thì có lẽ cũng đã không phải sống trong dằn vặt và hối hận như vậy.

Bàn tay hắn từ từ buông lỏng cổ của Lâm Tư Hạ ra, ánh mắt vẫn chưa hết giận dữ, quát lớn: “Được rồi, cô nói đi, nếu như cô còn dám nói dối tôi nửa lời. Vậy thì đừng trách tôi độc ác!”

Lâm Tư Hạ được buông lỏng một chút liền cố gắng nuốt lấy một ngụm không khí, khó khăn nói.

“Anh có nhớ đứa trẻ năm đó bị anh lựa chọn vứt bỏ trong bụng Trình Ý hay không? Nói cho anh biết, đứa trẻ đó vốn dĩ không phải là con hoang của người đàn ông nào cả. Nó chính là con của anh đó, Phó Nhược Hằng.”

Bàn tay Phó Nhược Hằng run run, không dám tin vào những gì Lâm Tư Hạ vừa nói.

“Cô nói cái gì cơ?”

“Em thay đổi chẩn đoán của bác sĩ, đẩy thai kỳ của đứa bé đó lên khiến cho anh tin rằng đứa trẻ đó không phải là con của anh. Em chính là muốn cho cô ta ôm hận anh đến cam tâm tình nguyện mà rời xa anh.”

Phó Nhược Hằng nghe thấy tất cả mà chết lặng, chân không chống đỡ nổi quỳ gục xuống sàn. Nhớ lại những lời tàn độc hắn nói với cô trên giường bệnh lúc đó.

Cô nói đứa trẻ đó là con của hắn, cô nói hắn giết chết con mình ruột mình rồi. Lúc bác sĩ hỏi hắn chọn cứu cô hay là cứu đứa bé, tại sao tim hắn không thấy đau chút nào vậy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận