Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Tri Hành gật đầu, Trình Ý xinh đẹp như vậy. Chắc chắn cô cũng muốn trong lòng mọi người, cô mãi mãi chỉ là cô gái xinh đẹp với nụ cười tươi tắn như hoa mà thôi.

“Trình Ý, đừng sợ tôi đưa chị về nhà. Tôi đưa chị đi gặp Tiểu An.”

Phó Nhược Hằng đột nhiên đứng dậy tiến lên ngăn cản, “Không được, tôi không cho phép cậu mang cô ấy đi.”

Tống Tri Hành đẩy Phó Nhược Hằng ra, “Anh có tư cách gì mà ngăn cản tôi đem cô ấy đi. Cô ấy chết rồi, chính là vì anh mới chết. Đừng để tôi tìm ra chuyện này có liên quan gì đến bạch nguyệt quang của anh. Bằng không tôi sẽ không để yên cho cô ta đâu.”

“Tôi cầu xin cậu đừng đem cô ấy đi. Cậu để lại cô ấy cho tôi có được không? Cô ấy là vợ tôi, tôi muốn bù đắp cho cô ấy lần cuối cùng.” Hắn đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt Tống Tri Hành cầu xin.

Đây là lần đầu tiên một kẻ tự cao như Phó Nhược Hằng quỳ xuống dưới đất cúi đầu cầu xin người khác, lại là vì cô.

Nhưng giọng của Tống Tri Hành lại lạnh nhạt, “Xin lỗi, bây giờ anh không đủ tư cách để cầu xin cô. Trình Ý đã không còn là vợ anh từ hai năm trước rồi. Chính là lúc anh vì người con gái khác mà lựa chọn bỏ rơi cô ấy, anh đã không còn tư cách ra điều kiện với tôi rồi.”

Tống Tri Hành cao ngạo ôm lấy Trình Ý rời đi. Ngay cả một chút cũng không để tâm đến Phó Nhược Hằng.

Linh hồn Trình Ý ở bên cạnh, nhìn bộ dạng đáng thương của hắn, tự giễu:

“Phó Nhược Hằng, anh cuối cùng cũng biết được tất cả sự thật rồi nhỉ? Nhưng cũng thật sự… quá muộn rồi.”

Phó Nhược Hằng, anh phản bội tôi một lần, bỏ rơi tôi một lần. Bây giờ đến lượt tôi bỏ rơi anh một lần rồi.

Phó Nhược Hằng nhìn Trình Ý bị đưa đi trước mắt, phun ra một ngụm máu tươi, ngất đi ngay tại chỗ.

Khi Phó Nhược Hằng tỉnh lại đã là chuyện của một ngày sau.

Vừa mới tỉnh dậy hắn đã thấy bản thân đang nằm trong bệnh viện, trên tay cắm đầy ống truyền dịch. Hắn vội vàng giật phăng mớ dây truyền dịch đang cắm, bước xuống giường muốn bỏ đi tìm cô nhưng chân hắn vô lực, vừa đi được hai bước hai chân đã không còn chút sức ngã khụy xuống đất.

Vừa hay lúc này thư ký Chu vừa bước vào, nhìn thấy hắn ngã như vậy liền tiến lên chạy đến đỡ lấy.

“Phó tổng, ngài có làm sao không?”

Phó Nhược Hằng được thư ký Chu đỡ lên, vôi vàng nắm lấy tay anh chất vấn.

“Trình Ý đâu? Vợ tôi đâu rồi?”

“Hôm nay là ngày đưa tang của phu nhân.”

“Không thể nào. Trình Ý không thể chết được… không thể chết được.” Phó Nhược Hằng liên tục lắc đầu, giống như không thể chấp nhận được hiện thực này.

“Phó tổng, là thật. Phu nhân chết rồi, xin ngài đừng như vậy nữa được không?”

Phó Nhược Hằng ngồi thất thần trên giường, khuôn mặt trắng bệch, mở miệng:

“Cậu mau đưa tôi về nhà đi.”

“Nhưng sức khỏe của ngài vẫn chưa tốt lên.”

“Tôi muốn về nhà, tôi ghét ở trong bệnh viện.”

Khi ông nội đến Phó Viên tìm hắn, ông bước vào phòng ngủ của Phó Nhược Hằng và Trình Ý lúc trước, nhìn thấy Phó Nhược Hằng ngồi đó, ánh mắt vô hồn, dưới đất la liệt đều là vỏ chai rượu.

Từ lúc từ bệnh viện trở về Phó Nhược Hằng vẫn luôn như vậy, cho dù ai có hỏi như thế nào, anh cũng không chịu mở miệng nói một lời nào. Cả ngày cứ nhốt mình trong phòng kín, dùng rượu và thuốc lá làm bạn.

Trình Ý chết rồi, trái tim của Phó Nhược Hằng cũng chết theo.

Đối với anh bây giờ mà nói, chẳng có nghĩa lý gì trên đời. Nhìn sang tấm ảnh cưới bị cô vứt lại bây giờ được anh treo lên. Đây là thứ duy nhất cô để lại cho anh trên thế gian này.

Trình Ý quả thật rất tàn nhẫn, cô hận anh đến trừng phạt anh sống người không ra người ma không ra ma. Anh cũng không dám đến viếng mộ cô.

Cô nói cả đời này cô không muốn gặp lại anh nữa. Anh liền không dám đến đối diện với cô. Cả ngày chỉ có thể ngắm nhìn bức ảnh cưới trên tường mà nhắc nhở đến những năm tháng của hai người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận