Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Nhược Hằng như hiểu ra được điều gì đó, hai mắt đột nhiên có thần, hắn đứng dậy lao nhanh ra bên ngoài.

Nghĩa trang lạnh lẽo không một bóng người, Tống Tri Hành đặt mô cho cô ở ngay trên đồi, nơi những ngọn gió thổi qua, nơi trái tim cô được bình yên nằm lại.

Hắn đi đến trước mộ cô, quỳ xuống cầu xin cô tha thứ.

“Trình Ý, bây giờ tôi mới đến thăm em. Em có giận tôi không? Tôi không biết phải đối diện với em như thế nào cả. Tôi là một người đàn ông tồi tệ. Có lẽ tôi còn chẳng có tư cách nói yêu em.”

Hắn gục đầu trước nấm mộ ấy. Miệng không ngừng gào khóc gọi lớn tên cô.

“Trình Ý, em mang anh theo đi được không? Trình Ý, nếu như có thể, anh muốn nói với em rằng, anh thực sự rất yêu em. Cũng chỉ yêu có mỗi mình em thôi.

Từ cách đó không xa có một bóng lưng đang quan sát Phó Nhược Hằng, trên tay cậu ẵm theo đứa bé gái. Nhìn thấy bộ dạng đau khổ này của Phó Nhược Hằng, Tống Tri Hành lại nhìn tiểu An trên tay mình.

“Tôi không phải là Trình Ý nên không có tư cách tha thứ cho anh và tôi cũng không muốn tha thứ cho anh. Cả đời này tôi cũng sẽ không để cho Tiểu An biết được nó có một người cha tồi tệ như vậy.”

Hai năm sau…

Lại thêm rất nhiều mùa đông lạnh lẽo trôi qua. Phó Nhược Hằng bây giờ đã trở thành chủ tịch của Phó thị.

Thời gian trôi qua khiến cho mọi thứ thay đổi rất nhiều. Có những thứ ở lại, có những thứ đã ra đi. Nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là sự im lặng không có hồi kết.

Phó Nhược Hằng đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nước mắt lặng lẽ rơi xuống nhưng lúc sau lại bị anh gạt đi.

“Phó tổng, ngài nên đi nghỉ ngơi một chút đi. Ngài đã làm việc bốn ngày bốn đêm không ăn không ngủ rồi. Tôi sợ ngài sẽ không chịu nổi mất.”

Phó Nhược Hằng không quan tâm đến lời nhắc nhở của thư ký Chu, chỉ trầm lặng đi đến bên chiếc tủ để đầy những tấm ảnh của Trình Ý lúc còn sống để ở đó để ngày ngày ngắm nhìn, đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô.

Bây giờ anh muốn gặp lại cô thì chỉ có thể nhìn nó hoặc đi tìm cô trong mơ. Có như vậy thì anh mới vơi đi cảm giác cô đơn trong lòng.

Thời gian chính là thứ tàn nhẫn hơn tất cả, nó phơi bày sự thật và cũng cướp đoạt đi những thứ quý giá.

Cái chết chính là sự chia ly tàn nhẫn nhất của thế gian. Người ra đi thi thì thanh thản, kẻ ở lại thì muôn vàn khổ đau.

“Không, sắp xếp đi. Ngày mai đi Cửu Sơn một chuyến.”

Thư ký Chu đứng bên cạnh nghe thấy mốc thời gian quen thuộc, trong lòng lại dấy lên nhiều cảm xúc không nói nên lời.

“Ngày mai… là ngày mất của phu nhân. Tôi sẽ đặt hoa cho ngài.”

Phó Nhược Hằng thở dài, ánh mắt chìm vào xa xăm trong ly rượu đỏ.

Những năm này anh như thế nào nhỉ?

Đêm thì tìm đến rượu để có thể khiến cho bản thân chợp mắt. Tê liệt đến mức chỉ còn nhìn thấy nụ cười của cô, xinh đẹp tuyệt trần. Người con gái đó từng yêu anh sâu đậm nhưng cuối cùng lại bị anh vứt bỏ đi.

Rất nhiều lần anh tự nghĩ, có phải cô biết anh nhất định sẽ hối hận, cho nên mới lựa chọn cái chết để khiến cho anh cả đời hối tiếc. Để cho anh không có cách nào bù đắp lại lỗi sai của bản thân mình gây ra cho cô.

Ai cũng nói sai mà biết sửa sẽ được tha thứ. Anh biết sai rồi, anh biết cô quan trọng với anh như thế nào. Anh biết người anh yêu là cô nhưng cô lại không chấp nhận lời xin lỗi của anh.

“Đã hai năm rồi nhỉ? Cô ấy đã rời xa tôi hai năm rồi.”

Nhanh thật, hai năm qua nhanh như một cái chớp mắt. Cô là đang dùng từng ngày, từng tháng để trừng phạt hắn.

Thư ký Chu nhìn thấy Phó Nhược Hằng đày đọa bản thân như vậy, trong lòng cũng cảm thấy bất lực.

Từ khi Trình Ý chết, Phó Nhược Hằng vẫn luôn như vậy. Vì gia tộc, vì chăm sóc cho con trai, cô độc, lạnh lẽo, tàn nhẫn. Nhưng trong thâm tâm anh vẫn có một cái tên không ai dám nhắc đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận