Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuyệt đối không!

Phó Nhược Hằng càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu, đưa tay với lấy hộp thuốc trong ngăn bàn, lấy một viên, bỏ vào miệng nuốt xuống. Cơn đắng khiến cho anh tỉnh táo trở lại, anh ngồi thụp xuống ôm lấy đầu thở hổn hển.

Sau đó lại đứng dậy nhìn tấm di ảnh của cô mà vuốt ve, giọng anh nhỏ dần, thương tâm không thành lời.

“Trình Ý, em đừng giận. Con bé không phải là cố ý đâu. Anh cũng không có thay lòng, anh sẽ không lấy ai cả, anh chỉ yêu có mình em, em đừng bỏ mặc anh nữa có được không?”

Tiểu Nhiên cùng với bảo mẫu trở về phòng, từ căn phòng của Phó Nhược Hằng liên tục vọng lại tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng. Cô bé sợ hãi ngồi trong góc tường, ôm lấy bản thân mình.

Đây đã không phải là lần đầu tiên cô bé nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng của ba. Kèm theo đó là tiếng khóc, cô bé biết ba lại nhớ người phụ nữ kia rồi, lại gọi tên người phụ nữ đó, tự trách móc bản thân mình.

“Trình Ý, đừng rời xa anh.”

“Trình Ý, anh rất nhớ em.”

“Trình Ý, em đâu rồi? Tim anh đau lắm! Đau chết đi được! Em yêu anh thế mà sao lại nỡ nhìn anh đau có đúng không?”

“Trình Ý, anh nhớ em quá.”

Phó Nhược Hằng giống như phát bệnh, tự đấm vào tường bôm bốp đến chảy máu.

Lúc trước bệnh còn nhẹ, có thể đem đi chữa trị. Bây giờ bệnh của anh càng lúc càng nặng, dùng thuốc dường như cũng chẳng có tác dụng gì.

Tất cả đều xem như là nghiệp quả mà Phó Nhược Hằng phải gánh chịu.

Từ nhỏ đến lớn, người ngoài đều nói Tiểu Nhiên chính là công chúa của Phó Nhược Hằng. Nhưng chỉ có Tiểu Nhiên biết, thực ra ba lại có những lúc rất ghét cô bé.

Trẻ con rất nhạy cảm với cảm xúc của người lớn. Thực ra cô bé hiểu chuyện hơn Phó Nhược Hằng nghĩ.

Có đôi lúc cô bé hoài nghi có phải là vì người mẹ kia của bé hay không? Người đã luôn khiến cho cha phải tức giận đến mức nhắc đến tên thôi cũng nổi giận.

Cô bé nằm co ro trong góc tường ngủ thiếp đi. Có những lúc, cô bé mong muốn có được một người mẹ, một người sẽ ôm lấy bé, vỗ về ru bé ngủ, hôn lên trán bé, dịu dàng ôm bé vào lòng để bé không còn cảm giác cô đơn nữa.

Sáng hôm sau, mặc kệ bệnh tình hiện tại của bản thân, Phó Nhược Hằng vẫn bắt chuyến máy bay sớm nhất đi Cửu Sơn. Anh muốn sớm được gặp lại cô nhất có thể.

Trái tim anh đã nằm lại nơi Trình Ý được chôn cất.

Anh, tay ôm theo bó hoa cô yêu thích, theo lối mòn cũ tiến về phía nghĩa trang lộng gió.

Gió thổi qua vai, hất bay mớ tóc rối của anh. Từ nơi này có thể nhìn thấy toàn cảnh bên dưới, chắc chắn lúc còn sống cô rất thích nơi này.

Năm xưa nếu như không phải Tống Tri Hành đem cô đến đây chôn cất. Nói rằng lúc còn sống Trình Ý thích nhất là đến đây thì anh đã nhất quyết muốn đem cô về mộ phần Phó gia.

Nhưng ích gì chứ? Cô giận anh như vậy, ghét anh như vậy, có chết cũng không muốn gặp lại anh.

Cho nên hai năm qua, anh chỉ có thể đều đặn vào ngày giỗ của cô âm thầm đến thăm cô. Hỏi cô đã tha thứ cho anh chưa?

Nhưng không ai trả lời anh cả.

Chỉ có những cơn gió thổi rít qua vai.

Lạnh lẽo.

Cô độc.

Ai cũng cần có một bờ vai để nương tựa. Trái tim anh trống rỗng, lạc lõng giữa chiều đông buốt giá.

Người ra đi đầu không ngoảnh lại, chỉ có người ở lại là đau đớn khôn nguôi.

Anh đứng trước mộ cô, phần mộ được Tống Tri Hành tự tay cho người xây cho cô, được trang trí rất đẹp. Khi nhìn vào hình ảnh của cô, đôi mắt cô trong sáng như ánh sao trên bầu trời, lấp lánh đến mức khiến cho con người ta cảm thấy đau lòng.

“Chào em, lâu rồi không gặp.”

Anh ngồi xuống, đem bó bách hợp được gói cẩn thận đem đặt trước mộ cô. Lúc còn sống cô thích nhất loài hoa này.

“Tiểu Ý, tặng cho em loài hoa em yêu thích nhất này.”

Khi cô còn sống, anh hoàn toàn không hề để tâm đến, cô mất rồi, anh lại quan tâm cô như vậy. Muốn mua cho cô bó hoa lớn nhất, đẹp nhất đặt ở trước mộ cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận