Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có phải là ở trên trời cô rất vui không?

Cô có phải đã chịu tha thứ cho anh rồi hay không?

Anh cúi đầu, trong đáy mắt không giấu nổi bi thương. Sau đó lại lúi húi lấy ra một chiếc bánh kem sinh nhật. Trên đó có khắc tên của cô, là ngày tháng năm sinh của cô.

“Chúc mừng sinh nhật em, Trình Ý.”

Hình như đối với anh, hôm nay không phải là ngày giỗ của cô, là sinh nhật của cô.

Là hai năm trước, vào sinh nhật của cô, anh tổ chức hôn lễ với Lâm Tư Hạ, cũng là ngày anh vĩnh viễn mất đi tư cách yêu cô.

Hai năm trước, chỉ vì anh quên, cho nên mới biến ngày sinh nhật cô thành đám tang.

Bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên, nhưng giữa chừng lại chỉ còn lại tiếng khóc nấc nghẹn ngào không kìm nén được bật thành tiếng.

Đột nhiên anh lại vội vàng lau đi nước mắt, hoảng loạn giải thích với cô.

“Trình Ý, vào ngày sinh nhật của em mà anh lại khóc, anh thật là đáng chết. Em đừng giận anh có được không?”

“Em quay về bên cạnh anh đi được không? Anh thực sự rất nhớ em.”

Không có Trình Ý thực sự rất đau khổ, giống như trái tim đã chết đi. Sống còn đau khổ hơn là cái chết.

Phó Nhược Hằng thẩn thờ rời khỏi mộ cô. Đi qua đường cũng không buồn nhìn đèn giao thông, thực sự ra anh không muốn nhìn nữa.

Phía bên kia đường là Trình Ý đang vẫy tay với anh. Cô mỉm cười nhìn anh, giống hệt như lúc trước. Anh thẩn thờ đi theo, mặc kệ đèn giao thông đã chuyển sang đỏ.

Trong ánh mắt anh chỉ có Trình Ý mà thôi.

Anh thực sự rất muốn đến gặp cô.

Nếu như chết đi bây giờ có phải là sẽ gặp được cô hay không?

Chiếc tải phía trước liên tục bóp còi, anh nhìn sang, thì ra khoảnh khắc này, anh cuối cùng cũng có cùng cảm giác với cô rồi.

Đột nhiên bàn tay anh bị một bàn tay bé nhỏ nắm lại.

“Chú ơi chú!”

Phó Nhược Hằng quay lại nhìn, lại phát hiện người phía sau là Tiểu Nhiên của anh. Anh sực tỉnh, ôm lấy bé ngã xuống đường.

Sau khi định thần lại, anh còn định mắng bé, nhưng phát hiện có chút gì đó không đúng trên người cô bé. Bộ quần áo này anh chưa từng mua cho Tiểu Nhiên. Đôi mắt nhìn anh xa lạ như thể một người kỳ quặc.

“Tiểu Nhiên, ai cho con đến đây?”

“Con có biết như thế này nguy hiểm lắm không?”

“Nguy hiểm vậy sao chú còn làm? Chú muốn chết à?”

Một cậu hỏi ngây ngô nhưng thật thà.

Phó Nhược Hằng đột nhiên trầm mặc. Quả thật lúc nãy hắn đã có cái suy nghĩ đó.

Muốn rời khỏi thế giới này.

Bỏ lại tất cả mà đến gặp cô.

Cho đến khi nhìn thấy đứa con gái nhỏ của anh. Anh lại có chút không đành lòng.

“Ai cho con nói chuyện với ba kiểu đó? Có tin là ba đánh đòn con không Tiểu Nhiên?”

Cô bé càng mở to mắt nhìn hắn chằm chằm, đột nhiên bàn tay bé nhỏ nắm lấy bàn tay hắn, “Tiểu Nhiên là ai vậy chú? Cháu là Tuệ An, cháu đang bị lạc đường. Chú có thể đưa cháu đi tìm mẹ được không?”

Phó Nhược Hằng nhìn đứa trẻ giống y hệt Tiểu Nhiên của anh mà tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

Làm sao trên đời này lại có một đứa trẻ đáng yêu hệt như Tiểu Nhiên của anh được?

Anh nhìn đứa bé, ngây người một thoáng. Cô bé này giống với Tiểu Nhiên của anh nhưng nụ cười lại giống hệt với cô, đặc biệt là lúm đồng tiền đó. Không sai, chính là trông rất giống cô.

Đột nhiên anh giật mình nhận ra tại sao bao nhiêu lâu nay người ngoài nhìn vào đều nói Tiểu Nhiên không giống anh. Bây giờ nghĩ kỹ lại, con bé trông rất giống với Trình Ý thật.

Anh còn nhớ lần cuối cùng anh gặp cô chính là lúc ở trung tâm thương mại. Khi đó cô nhìn anh chính là bằng đôi mắt này, đôi mắt theo anh đến từng nỗi nhớ trong suốt từng ấy năm. Là đôi mắt anh vẫn thường hay mơ thấy mỗi đêm.

Đôi mắt của cô rất đẹp, anh chưa từng thấy đôi mắt nào trong sáng như vậy. Nhất là khi cô nhìn anh, cô tràn đầy tình yêu dành cho anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận