Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dừng lại nơi một siêu thị mini nhỏ.

“Chú mua kem cho cháu nhé?”

“Không đâu. Mẹ bảo không nhận đồ của người khác khi không làm gì cả.”

“Không sao đâu. Tiểu An vừa giúp đỡ chú thấy vui hơn đó. Lúc nãy chú còn đang rất buồn, cháu vừa hát chú đã thấy vui lại rồi.”

Cô bé được khen, cười toe toét lộ ra hai chiếc răng sún, ánh mắt ngạc nhiên, “Thật thế ạ?”

“Thật mà. Chú sẽ thưởng cho Tiểu An một que kem mát lạnh nhé.”

“Dạ.” Lần này thì cô bé vui vẻ gật đầu nhận lấy que kem của anh.

Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến nơi cần đến.

“Chú, nhà của cháu là ngôi nhà màu xanh, chú nhấn chuông gọi mẹ cháu có được không?”

“Được rồi, vậy mẹ cháu tên là gì nào?”

“Mẹ cháu tên là Trình Ý ạ.”

Phó Nhược Hằng giật mình đánh rơi cả que kem trên miệng. Cái tên quen thuộc anh vẫn hay gọi hằng đêm, là nỗi nhớ nhung day dứt của anh bao nhiêu năm nay.

Nhưng năm đó cô đã chết rồi mà?

Chính anh nhìn thấy xác của cô. Chính anh nhìn cô được hạ táng xuống mộ kia mà.

Chính anh là người mỗi năm đều lén lút đến thăm mộ cô kia mà.

Liệu có phải chỉ là trùng hợp hay không?

Anh không thể nghĩ ngợi được gì nữa, vội vàng nhấn chuông cửa. Bên trong đột nhiên có tiếng phụ nữ vọng ra.

“Xin lỗi, cho hỏi là ai vậy ạ?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên đánh thức trái tim trống rỗng của Phó Nhược Hằng. Anh đứng bất động tại chỗ, giống như tê liệt toàn thân.

Đúng là giọng của cô rồi, không thể sai được.

Giọng nói đêm đêm vẫn gọi tên anh. Giọng nói của người con gái oán trách anh không chịu tin cô, bỏ mặc tình yêu của cô. Trách anh nhẫn tâm như vậy, nhưng cô lại còn nhẫn tâm hơn cả anh.

Dùng cái chết làm ranh giới để vĩnh viễn khiến cho anh phải sống trong ân hận.

Cô khiến cho anh tuyệt vọng nhiều năm như vậy. Bây giờ thượng đế lại tàn nhẫn nói với anh rằng thì ra cô vẫn còn sống, chỉ là không muốn gặp anh mà thôi.

Anh nghĩ anh đã nhớ cô đến phát điên lên rồi.

Khi con người ta đã tâm niệm đến mức khắc ghi trong tim, cho dù có trôi qua bao nhiêu năm vẫn dễ dàng nhận ra được.

Thấy Phó Nhược Hằng đứng bất động tại chỗ, Tiểu An vội vàng lên tiếng.

“Là con mẹ ơi.”

“Tiểu An, là con sao?”

Cạch!

Tiếng cánh cửa chầm chậm mở ra, không biết lúc đó trong lòng Phó Nhược Hằng có bao nhiêu phần mong chờ, bao nhiêu phần hy vọng. Tưởng chừng như trái tim đau đớn của anh muốn ngừng đập.

Khoảnh khắc cô bước ra ngoài đó khiến cho toàn thân Phó Nhược Hằng run rẩy. Anh tưởng chừng như không dám tin vào mắt mình.

Trình Ý với dáng người gầy gò xuất hiện trong mắt anh. Cô vội vàng mở cửa, ôm lấy Tiểu An trong lòng. Dường như là không thấy anh.

“Bảo bối con đi đâu sao bây giờ mới về?”

“Con đi xem trung tâm mới khai trương. Sau đó thì gặp chú này nè mẹ.”

Tiểu An đưa tay chỉ về phía Phó Nhược Hằng.

“Chú đã đưa con về nhà.”

Cô nhìn thẳng vào anh, Phó Nhược Hằng lúc này vẫn còn đờ đẫn đứng đó nhìn cô không nói nên lời.

Cô vẫn như vậy, hệt như hai năm về trước, mái tóc dài xõa ngang vai, đôi vai gầy hao trong gió. Đôi môi cô đỏ hồng, ánh chiều tà cũng không thể che đi được gương mặt xinh đẹp của cô lúc này khiến cho Phó Nhược Hằng nhìn cô đến say mê thẫn thờ.

Thì ra bao nhiêu lâu nay cô đã lừa anh, lừa anh rằng cô chết rồi. Khiến cho anh mỗi ngày trôi qua đều đau khổ đến không bằng chết đi.

Không biết bao nhiêu lần anh muốn dùng cái chết để có thể đi tìm cô.

Cô không muốn tha thứ cho anh đến như vậy sao?

Anh cố gắng bình ổn lại cảm xúc trong tim. Anh muốn trách cô, muốn trói cô lại trên giường để từ từ dày vò cô, bắt cô trả lại nợ anh bao năm nay.

Anh muốn hỏi cô, hỏi cô tại sao lại lừa anh?

Nhưng lại sợ khiến cho cô hoảng sợ mà lại bỏ trốn khỏi anh thì sao? Anh đã đánh mất cô một lần rồi, không thể mất đi cô một lần nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận