Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bởi vì lần rời đi này của cô khiến cho anh nhận ra, anh yêu cô đến như thế nào. Không thể nhìn thấy cô trái tim anh chẳng khác gì gỗ đá.

Anh thu ánh mắt lại, ôn nhu ngắm nhìn người trước mặt. Không ngừng chờ đợi cảm xúc của cô khi gặp lại anh.

Có phải là rất vui không? Hay là rất buồn?

Nhưng trái ngược hoàn toàn với sự mong đợi của anh, Trình Ý chỉ nở một cười thân thiện, trong đôi mắt không có cảm xúc gì nhất định. Không sợ hãi cũng không trốn chạy cô chỉ nhìn anh, chầm chậm trả lời.

“Cảm ơn anh đã đưa Tiểu An của tôi về nhà. Xin lỗi đã làm phiền đến anh.”

Trông giống như nhìn thấy một người xa lạ. Cô không nhận ra anh sao?

“Không có gì.”

Giọng nói của người đàn ông phía trước bất giác khiến cho Trình Ý giật mình. Cô bất ngờ lùi lại phía sau, hình như đã nhận ra điều gì đó, đem Tiểu An giấu ra phía sau lưng.

“Sao vậy?” Anh cất lời.

Cô ngập ngừng hỏi lại.

“Anh họ gì vậy?”

Câu hỏi của cô khiến cho anh có chút khó hiểu. Cô không nhận ra anh tại sao lại sợ hãi khi nhìn thấy anh?

Cô không nhận ra anh sao lại hỏi anh là ai?

Anh nhìn vào đôi mắt trống rỗng của cô, bất giác đưa tay lên muốn chạm vào gương mặt của cô. Nhưng cô không có phản ứng gì. Anh huơ tay trước mặt cô, cô lại càng không phản ứng, giống như những gì anh lo sợ.

“Mẹ cháu không thể nhìn thấy chú được đâu.”

Đột nhiên anh như chết sững. Hai năm qua rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cô?

Tại sao đôi mắt long lanh của cô lại không còn nhìn thấy được nữa.

Thì ra cô không phải là đã quên anh, mà là không hề biết người đang đứng trước mặt cô là anh. Cho nên mới bình tĩnh đối diện như vậy.

Anh nên thấy vui hay là buồn đây?

Anh muốn hỏi nhưng anh sợ, sợ cô biết người đó chính là anh, cô sẽ không muốn gặp lại anh nữa.

Dù sao cô cũng hận anh như vậy. Hận đến mức thà dùng một lời nói dối chết chóc cũng muốn cắt đứt tất cả với anh.

Giọng anh khàn đi, “Tôi họ Mộ.”

Trình Ý nghe xong, cảm thấy có lẽ mình đã suy nghĩ quá nhiều. Sao có thể là anh được chứ?

Có lẽ giờ anh đã quên cô rồi, có lẽ anh và Lâm Tư Hạ đã cùng nhau sống hạnh phúc. Dù sao thì trong tim anh cô chưa từng quan trọng, cho nên cô sống hay là chết đối với anh cũng như thế thôi.

Càng huống hồ chi bây giờ cô chỉ là một kẻ mù lòa, đến chăm sóc bản thân còn khó, huống hồ chi là yêu anh.

“Cô làm sao vậy?”

“Không… không có gì. Giọng nói của anh rất giống một người quen cũ của tôi. Bất giác khiến tôi hơi chạnh lòng.”

“Mắt của cô…”

“Là bị mù. Hai năm trước, tôi có gặp tai nạn, bác sĩ nói máu tụ đè lên thị giác thị giác khiến mắt bị mất đi thị lực, tuy có thể sống được nhưng vĩnh viễn cả đời này chỉ có thể làm một người mù.”

Toàn thân Phó Nhược Hằng như cứng đờ. Thì ra những năm này cô đều sống đau khổ như vậy.

Trong mắt hắn lạnh lẽo, sự bất lực, sự chua chát…bao cảm xúc hòa lẫn trong nụ cười của hắn. Ánh mắt đỏ ngầu như phát khóc nhìn cô, chất giọng trầm trầm hơi run lên.

Hắn nhìn cô đau lòng, “Em nói giọng của tôi giống với người quen của em. Vậy người đó có phải là người đàn ông em yêu hay không?”

Cô im lặng cúi đầu không đáp.

“Vậy Tiểu An có phải là con của người đàn ông đó hay không?”

Không phải tự nhiên mà anh hỏi điều này. Bởi vì Tiểu An thật sự rất giống với Tiểu Nhiên của anh. Làm sao mà hai đứa trẻ do hai người phụ nữ sinh ra lại có thể giống nhau như đúc như vậy chứ?

Năm đó anh cho rằng cô phản bội anh, cùng với Tống Tri Hành ngoại tình mới có đứa trẻ đó. Cho nên mới nghĩ đó là con của Tống Tri Hành.

Bây giờ nghĩ kỹ lại, đứa trẻ năm đó anh quyết định bỏ đi, nếu như vẫn còn sống có lẽ cũng bằng Tiểu An bây giờ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận