Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này đây anh chỉ muốn đặt lên trên đôi môi đỏ mọng của cô một nụ hôn ngọt ngào cho thỏa nỗi nhung nhớ bấy nhiêu lâu nay.

Nếu như biết trước có một ngày anh sẽ yêu nhiều như vậy, anh nhất định sẽ không bỏ lỡ em nhiều năm như vậy. Để cho hai chúng ta có được kết thúc viên mãn nhất.

Giữa biển người mênh mông, anh bỏ lỡ em. Sau đó lại đi tìm em, tìm không được em, anh cũng không dám từ bỏ. Chỉ sợ khi em lần nữa quay đầu nhìn về phía anh lại không thể tìm thấy anh đang đứng đó tìm em.

Cũng may lúc này anh đã giữ lại được một chút lý trí cuối cùng mà không làm điều ngốc nghếch ấy. Nếu không, có lẽ cả đời này anh cũng sẽ không thể tiếp cận được cô mất.

Tuy là không nhìn thấy nhưng Trình Ý dường như cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của người đàn ông phía trước, bối rối hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Không… không có gì. Chỉ là có một hạt bụi dính trên mặt em thôi.”

Một cảm giác quen thuộc không nói thành lời khi tiếp xúc với người đàn ông này khiến cho Trình Ý có chút mơ hồ.

Một cảm giác vừa thân thuộc lại rất đỗi xa lạ. Vừa giống với người mà trong lòng cô mong nhớ nhưng anh lại chưa từng dịu dàng với cô như vậy.

Trình Ý hơi lúng túng nhưng rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh. Cô biết người đàn ông này không thể là anh được, anh hận cô chết còn chẳng kịp, sẽ không bao giờ đối xử với cô dịu dàng như vậy.

Anh còn đang hạnh phúc với vợ con kia mà, bất giác nghĩ đến điều đó khiến cho trái tim Trình Ý đau nhói. Cô vội vàng quay mặt sang hướng khác. Cô không muốn bản thân nhớ đến người đàn ông bạc tình kia nữa.

“Cảm ơn anh. Xong rồi thì anh cứ về đi, tôi tự lo được.”

Nhưng trái với lời xua đuổi lần này của cô, anh vậy mà lại mặt dày kiếm cớ. “Chân em đang đau, làm sao mà đi lại được?”

“Nhưng tôi còn chưa nấu bữa tối cho con gái tôi. Con bé sắp đi học về rồi.”

Phó Nhược Hằng mỉm cười, viết vào trong lòng bàn tay cô mấy chữ.

“Em cứ ngoan ngoãn ngồi đây đi. Tất cả cứ để tôi lo.”

“Anh biết nấu ăn sao?”

“Tôi không biết! Nhưng không biết thì có thể học. Không phải chỉ là món mực rim thôi sao?”

Món mực rim là món ăn mà Phó Nhược Hằng thích nhất. Trước đây, Trình Ý đều sẽ nấu đưa đến văn phòng cho anh. Phó Nhược Hằng dù ngoài miệng chê bai không thích nhưng lần nào cũng ăn hết sạch cả cơm.

Tiểu An thật sự rất giống anh, cũng thích món này, cho nên Trình Ý rất hay nấu cho cô bé ăn. Mỗi lần nấu, cô đều tưởng tượng người đang ăn trước mặt cô là Phó Nhược Hằng.

Mấy năm qua, cô cũng không dám nghe thông tin gì về anh nữa vì sợ bản thân sẽ đau lòng. Chỉ đoán chừng anh đã kết hôn và có con rồi mà thôi.

Cô cho rằng chỉ cần cả đời này cô không quay về Bạch Thành, không gặp lại anh. Có lẽ cả đời này bọn họ đều sẽ có được hạnh phúc riêng thuộc về mình.

Nhiều khi cô nghĩ chắc chắn là do bọn họ tương khắc với nhau. Nếu như không phải một trong hai người bọn họ biến mất thì mới có thể kết thúc được đoạn nghiệt duyên này. Cho nên bao nhiêu năm qua cô vẫn giả chết lừa anh.

Phó Nhược Hằng đem thức ăn đi vào trong bếp. Tuy cô bị mù nhưng tất cả những thứ trong bếp lẫn phòng khách đều rất gọn gàng và sạch sẽ.

Phó Nhược Hằng trước giờ chỉ biết ăn, làm gì đã bao giờ bước nửa bàn chân vào bếp. Tất cả đều đã có đầu bếp cao cấp lo từng bữa, đây là lần đầu tiên Phó Nhược Hằng tự mình nấu một món ăn.

Anh bối rối không biết phải làm sao. Rõ ràng lúc trước đã được ăn rất nhiều lần rồi, vậy mà ngay cả bước bắt đầu anh cũng không biết.

Không còn cách nào khác, Phó Nhược Hằng đành phải lên mạng xem để học làm theo. Phó Nhược Hằng là ai kia chứ, ngay cả kế hoạch phát triển toàn cầu anh còn có thể giải quyết được, một người với chỉ số IQ 150 như anh mà một món ăn có thể làm khó được hay sao chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận