Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Nhược Hằng nhìn vào video dạy nấu ăn trên mạng, bắt đầu sơ chế mực. Trải qua một hồi vật lộn mới có thể rửa xong. Nếu như hình ảnh hiện tại của anh mà để cho người khác nhìn thấy, nhất là thư ký Chu, chắc hẳn là được một phen kinh người luôn.

Đây là lần đầu tiên Phó Nhược Hằng thấy được hình dạng của cái chảo tròn méo ra làm sao.

Anh bắt đầu theo các bước hướng dẫn mà nấu ăn, bỏ rau củ vào xào trước, đợi chín sơ thì cho mực vào đảo săn đều. Sau đó nêm thêm chút gia vị.

Tuy ban đầu đối với một người chưa từng phân biệt được muối với đường như anh quả thật rất khó khăn nhưng sau cùng mọi thứ cũng đã xong. Tuy là mùi vị có chút không giống với cô nấu nhưng anh cảm thấy nếu như ăn thì vẫn được.

Lúc này đột nhiên chuông cửa vội reo lên, Trình Ý chầm chậm bước xuống ghế sô pha đi ra mở cửa. Phát hiện là Tiểu An của cô đã trở về.

Thì ra lúc nãy Phó Nhược Hằng không yên tâm nên đã sai tài xế đến tận trường đón cô bé về.

“Tiểu An, con về rồi sao?”

“Dạ, con về rồi. Chân mẹ bị sao vậy?”

“Mẹ không sao, mẹ không cẩn thận bị té thôi.”

Đột nhiên tiếng động trong phòng bếp thu hút sự chú ý của cô bé. Đây là lần đầu tiên cô bé thấy có người lạ trong nhà. Trước đây mẹ đều rất cẩn trọng, ngoại trừ chú Tống Tri Hành thì không ai được bước vào cả.

Cô bé bước vào, phát hiện ra là đàn ông càng ngạc nhiên hơn. Đây là người đàn ông đầu tiên mẹ cho phép vào phòng bếp của mẹ.

Lúc này, Phó Nhược Hằng cũng xong xuôi mà đem thức ăn ra đặt trên bàn. Vừa nhìn thấy Phó Nhược Hằng, Tiểu An đã nhận ra anh vội vàng vui sướng gọi.

“A, là chú…”

Suỵt!

Phó Nhược Hằng nhanh chóng đưa tay đặt lên miệng làm ám hiệu với Tiểu An để cô bé giữ yên lặng. Sau đó anh ngồi sụp xuống trước mặt cô bé, tươi cười nhìn đứa con gái đáng yêu của anh.

“Tiểu An, con đừng nói cho mẹ biết. Xem như đây là bí mật giữa hai chúng ta có được không? Có như vậy sau này chú mới có thể ở bên cạnh chăm sóc và bảo vệ cho mẹ con con.”

“Tại sao vậy ạ?”

“Nếu như mẹ giận thì chú sẽ không được ở đây nữa. Sẽ không thể tiếp tục gặp Tiểu An được nữa.”

Tiểu An nghe thấy, không biết sao trong lòng có chút buồn buồn. Vốn dĩ là một đứa trẻ rất cẩn trọng, cô bé tuyệt đối sẽ không tin tưởng người lạ, càng không có chuyện nói dối mẹ.

Nhưng hôm nay ở trước mặt người đàn ông này, nhìn thấy ánh mắt khẩn khoản của anh. Trong đôi mắt ấy là sự bi thương không nói thành lời, một nỗi buồn đã hằn lên trên đôi mắt của anh.

Dường như anh đã phải chịu đựng rất nhiều sự dày vò trong suốt những năm qua. Đó là sự ân hận và sự tự trách khi chính anh đã để lỡ mất người mình yêu.

Hai năm dày vò bằng rượu và thuốc trầm cảm sớm đã khiến cho Phó Nhược Hằng rơi vào tuyệt vọng. Anh từng nghĩ đến cái chết hàng vạn lần trước đây.

Cho đến khi bé Tiểu An xuất hiện, chính bé đã đem lại tia sáng hy vọng nhỏ nhoi, đem anh đến bên cạnh cô. Để cho trái tim trống rỗng của anh một hy vọng tồn tại.

Bây giờ anh muốn dùng thời gian cả một đời này để bù đắp lại cho cô. Cho dù cả đời này cô không biết được anh là ai, cho dù anh không thể tự chính miệng mình nói với cô, anh thực sự rất yêu cô.

Cả đời này cũng chỉ yêu có một mình cô.

Lúc trước là em âm thầm chịu đựng tất cả, âm thầm yêu anh. Lần này đến lượt anh dùng cả sinh mệnh này để bảo vệ em.

Tất cả đều là nợ mà anh nợ cô.

Không hiểu sao khi bé vừa gặp Phó Nhược Hằng đã có một loại cảm giác thân thuộc khó tả. Đó có lẽ là tình cảm máu thịt giữa bé và anh.

Tiểu An buồn buồn hỏi Phó Nhược Hằng, “Chú sẽ không làm cho mẹ buồn đúng không? Từ đó đến giờ Tiểu An chưa từng thấy mẹ cười một lần nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận