Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Nhược Hằng tuy rất tủi thân nhưng lại cảm thấy rất đáng. Bởi vì khi anh nhìn đến Tiểu Nhiên, anh có thể mỗi ngày mỗi đêm nhớ đến cô. Cũng coi như là bù đắp lại một phần nào lỗi lầm anh gây ra cho cô.

Anh vuốt ve khuôn mặt của Tiểu Nhiên sau đó cưng chiều mà hôn lên trán bé con. Sau đó lại leo lên giường ôm lấy bé, cô bé cứ ôm chặt lấy Phó Nhược Hằng và dụi vào ngực anh tìm hơi ấm của ba.

Thì ra bao nhiêu lâu nay, con của anh vẫn luôn ở bên cạnh anh vậy mà anh lại không biết trân trọng mà đối xử tàn nhẫn với con bé. Luôn xem con bé là con của người phụ nữ độc ác kia mà dày vò.

Đêm hôm ấy, Phó Nhược Hằng lần đầu tiên ngủ ngon, anh mơ thấy Trình Ý tha thứ cho anh rồi. Một nhà cả bốn người có thể tiếp tục sống hạnh phúc bên cạnh nhau.

Anh nắm chặt lấy tay cô, giống như thể giữa bọn họ chưa từng có cuộc phân ly nào, chưa từng có tổn thương, cô chưa từng oán hận anh.

Sáng hôm sau, Tiểu Nhiên ngồi ngay ngắn trên bàn đợi ăn sáng. Khi Phó Nhược chỉnh chu trang phục bước xuống dưới, Tiểu Nhiên nhìn anh, trong mắt có hơi e ngại, hôm nay cô bé vẫn không muốn uống sữa một chút nào.

Có thể không uống hay không?

Cô bé muốn hỏi ba nhưng lại không đủ dũng cảm để hỏi. Bởi vì Phó Nhược Hằng luôn nói dạy con theo khuynh hướng gia giáo. Anh luôn nói, trẻ con nhất định phải uống sữa có như vậy mới tốt cho sự phát triển của bé.

Nhưng từ nhỏ cô bé đã uống sữa công thức đến phát ngán.

Cô bé nhìn Phó Nhược Hằng ngồi xuống, cúi đầu ăn tiếp. Phó Nhược Hằng ngồi xuống bên cạnh, nghiêm trang mà nhìn chằm chằm lấy cô bé.

Tiểu Nhiên lập tức tỏ ra sợ hãi ngoan ngoãn mà uống hết sữa trong ly.

“Sau này con không thích thì không cần uống nữa. Uống milo con thích cũng được.”

“Thật hả ba?”

Phó Nhược Hằng dịu dàng nhìn Tiểu Nhiên, vuốt ve mái tóc dài của cô bé. Ngay cả thói quen không thích uống sữa hai con gái cũng giống anh nữa. Trình Ý quả nhiên là khéo đẻ cho anh hai cục nợ đời.

Đột nhiên anh nói:

“Tiểu Nhiên, ba đã kiếm được mẹ cho con rồi.”

Tiểu Nhiên nghe vậy, trong lòng vui như nở hoa, hai mắt sáng rỡ hỏi lại.

“Thật hả ba?”

Phó Nhược Hằng không giấu được nụ cười mà gật đầu, “Ừm.”

“Vậy khi nào thì con có thể gặp được mẹ? Mẹ nhỏ có đẹp không vậy ba?”

“Đẹp, rất đẹp. Giống hệt Tiểu Nhiên của ba vậy.”

Tiểu Nhiên nghe Phó Nhược Hằng nói vậy, hai mắt sáng lấp lánh. Không ngờ cuối cùng ba cũng nghĩ thông suốt rồi, muốn kiếm mẹ mới cho Tiểu Nhiên. Như vậy thì sau này Tiểu Nhiên sẽ không bị người khác trêu chọc là con của tiểu tam nữa. Cũng có mẹ thương mẹ yêu như bao đứa trẻ khác.

“Vậy khi nào thì con có thể gặp được cô ấy hả ba? Cô ấy có thích con không ba?”

“Nếu như cô ấy nhìn thấy Tiểu Nhiên của ba, cô ấy nhất định sẽ rất thích con cho mà xem.”

“Thật như vậy hả ba?”

Tiểu Nhiên tíu tít hỏi anh.

“Ừm.”

Sao cô có thể không thích Tiểu Nhiên được? Tiểu Nhiên cũng là con của cô kia mà. Chỉ là cô vẫn chưa biết đến sự tồn tại của đứa bé thứ hai này mà thôi.

Phó Nhược Hằng đã cho người đi điều tra rồi. Năm đó Trình Ý không có sảy thai, cô ra nước ngoài sinh con, nhưng sinh được Tiểu An trước, Tiểu Nhiên sau. Bác sĩ chính bị Lâm Tư Hạ mua chuộc cho nên đem Tiểu Nhiên cho cô ta. Khiến cho Trình Ý không biết đến sự tồn tại của bé.

Tiểu Nhiên sinh sau nhưng không được gần mẹ nên từ nhỏ đã yếu ớt. Anh cứ luôn không hiểu tại sao cứ mỗi lần Lâm Tư Hạ bồng bé lên thì bé lại khóc, có dỗ cách nào cũng không nín khóc.

Bây giờ thì anh đã hiểu rồi, bởi vì Lâm Tư Hạ không phải là mẹ ruột của bé. Linh tính của con nít thường nhanh nhạy hơn người lớn, bé có thể cảm nhận được mùi của mẹ.

Bây giờ nghĩ đến, nếu như cô biết mình vẫn còn một đứa con thì sẽ vui biết bao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận