Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh… anh muốn làm cái gì? Anh đừng có quá phẫn không là tôi đuổi việc anh đó.”

Đột nhiên “cạch” âm thanh cài dây an toàn vang lên khiến cho cô giật mình.

“Tôi làm gì mà em đỏ mặt? Tôi chỉ muốn thắt dây an toàn cho bà chủ của mình thôi mà.”

Thì ra thật sự là thắt dây an toàn thôi, báo hại cô còn tưởng…

Sau đó Phó Nhược Hằng liền chồm người ra phía sau lấy một bó hoa đặt vào trong tay cô.

Thì ra buổi sáng, trước khi ghé qua đây, Phó Nhược Hằng đã mua một bó hoa ly mà cô yêu thích nhất. Khứu giác của Trình Ý rất nhạy cảm vừa mới đặt hoa vào trong tay cô đã có thể ngửi ra mùi hoa ly quen thuộc, giật mình hỏi anh:

“Anh mua hoa ly à?”

“Không, tôi mua hoa Bách Hợp.”

“Không phải cũng giống nhau sao?”

“Khác nhau chứ, đối với tôi, chúng ta không phải là phân ly mà là trùng phùng.”

Trình Ý không hiểu ý trong câu nói này của anh. Bởi vì cô không biết được người đang ở trước mình chính là Phó Nhược Hằng. Người chồng máu lạnh từng luôn khinh bạc cô, dùng mọi thủ đoạn ép cô phải ly hôn với anh.

Nếu như cô biết người trước mặt là anh. Bây giờ anh quan tâm cô như vậy, dịu dàng với cô như vậy. Liệu cô sẽ thấy vui hay là buồn đây?

Cô không trả lời chỉ an tĩnh nhìn vô định người trước mặt, đôi môi cồm đỏ hồng khiến cho anh ngây ngốc.

“Được rồi chúng ta về nhà thôi. Tôi nấu ăn cho em.”

Anh cầm mớ thức ăn vừa mới mua loay hoay trong bếp, Trình Ý sau khi đàn xong bản nhạc liền đi vào phòng bếp tìm anh.

Anh đang lúi húi xử lý mấy con lươn còm sống, chúng cứ nhảy lung tung cả lên khiến cho Phó Nhược Hằng chạy tới chạy lui như ong mất thóc. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy nấu ăn hoàn chẳng phải là chuyện dễ dàng gì cả. Còn khó hơn cả hoạch toán những dự án mang tầm cỡ quốc tế cũng không thể làm khó được anh như hiện tại.

“Anh đang nấu món gì đó?”

“Tôi dọn dẹp phòng cho em rồi đấy. Cũng đã chưng đường phèn để em uống cho thông giọng rồi đấy. Em ngồi xuống đó đợi một lát nhé, bây giờ tôi đang nấu lươn om củ chuối bồi bổ cho em.”

Một người cả đời còn chưa biết cắt quả chanh tròn dẹt nó như thế nào như anh vậy mà bây giờ phải học cách làm lươn cho cô ăn. Cô chắc chắn là người đầu tiên có thể khiến cho một tổng tài bá đạo như anh chịu khom lưng cúi gối như vậy.

Trình Ý ngồi xuống bên cạnh anh, vừa uống chén tắc chưng đường phèn do anh mới chưng xong, vẫn còn âm ấm.

Đây là lần đầu tiên anh tự tay chưng đường phèn, cho nên trong lòng cũng khá hồi hộp.

“Em uống thử đi, xem có vừa miệng hay không?”

“Ừm, uống cũng tạm được.”

Sau đó anh lại loay hoay tiếp tục trong bếp.

“Mà hình như tôi vẫn chưa biết tên của anh. Anh tên là gì?”

“Tôi tên là Chồng. Sau này em cứ gọi tôi là Chồng ơi, chồng ơi là được.”

“Lưu manh!” Cô mắng anh.

Sau đó lại cảm thấy có hơi hối hận.

“Lưu manh? Tôi lưu manh với em khi nào?”

Bàn tay ấm nóng của anh khẽ lướt qua trên đôi gò má cô. Cho dù không nhìn thấy nhưng qua hơi thở cô cũng có thể cảm nhận được anh đang đứng ở ngay trước mặt cô.

Hơi thở ái muội khiến người Trình Ý co rút lại. Bao lâu rồi cô chưa có loại cảm giác này.

Ngay cả khi người ở bên cạnh cô là Tống Tri Hành, cô cũng chưa từng có qua loai cảm giác gấp gáp như vậy.

Cô vô thức lùi lại, người đàn ông kia vẫn không chịu dừng lại, cứ thế áp sát cô vào trong tường. Trình Ý có chút tức giận, thật sự không ngờ anh ta lại manh động như vậy, ngay cả một người mù như cô cũng không chịu buông tha.

“Anh à, nếu như không có chuyện gì anh có thể đừng đùa giỡn với tôi hay không? Tôi là phụ nữ đã từng kết hôn rồi…”

Còn chưa kịp để cho cô nói hết câu, Phó Nhược Hằng đã viết vào trong tay cô, “Tôi biết.”

Biết rồi mà vẫn muốn trêu chọc cô sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận