Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phó tổng, nghe nói hôm nay anh đích thân đến đây tìm em?”

“Phải, cô có biết tại sao tôi lại tìm cô hay không?”

Cô ta lầm tưởng là Phó Nhược Hằng đã để ý đến mình cho nên hôm nay bằng cách nào cô ta cũng phải câu được con cá vàng này.

Cô ta thoải mái ngồi lên đùi anh, vòng tay qua cổ anh lả lơi.

“Phó tổng, cho dù ngài muốn gì thì em cũng sẽ chiều ngài. Em vừa xinh đẹp lại còn là con nhà gia giáo, nghĩ sao cũng cảm thấy chúng ta là một cặp trời sinh.”

“Cô có biết vợ tôi tên là gì không?”

Cô ta nhìn anh, đôi mắt anh đỏ ngầu, hoảng sợ lắc đầu nói: “Em không biết.”

“Cô ấy tên là Trình Ý. Sao, cô có thấy quen không?”

Lúc này cô ta mới giật mình, không thể ngờ được người phụ nữ vừa mình cướp mất đàn chính đêm qua lại chính vợ cũ của Phó Nhược Hằng.

“Em… em không biết.”

“Vậy sao? Vậy mà tôi cứ tưởng đêm qua bởi vì ai kia ghen tị với cô ấy mà giở thủ đoạn không trong sạch cướp mất công việc của cô ấy.”

Bàn tay anh càng bóp mạnh hơn, “Mau đi xin lỗi cô ấy cho tôi!”

“Tại sao? Dựa vào cái gì mà em phải xin lỗi cô ta?”

Phó Nhược Hằng tức giận, không biết người phụ nữ trước mặt lại hống hách như vậy.

“Dựa vào việc cô ấy là Phó phu nhân, người vợ danh chính ngôn thuận của Phó Nhược Hằng tôi.”

Trương Mỹ Nhân cười nhạt, “Phó phu nhân? Nếu như em nhớ không nhầm thì anh đã ly hôn với cô ta rồi kia mà? Lúc trước anh chẳng phải còn chẳng thèm thừa nhận cô ta là vợ mình sao? Còn tỏ ra chán ghét cô ta để mặc cô ta bị người khác tùy ý bắt nạt sao? Anh ghét Trình Ý, cả thế giới đều biết còn tỏ ra thâm tình làm cái gì? Cô ta bây giờ chỉ là một con mù mà thôi.”

Chát!

“Cô câm miệng!”

Phó Nhược Hằng vậy mà thẳng tay tát vào mặt cô ta. Phó Nhược Hằng tuy tàn nhẫn độc ác nhưng không bao giờ đánh phụ nữ, chỉ có một lần của Lâm Tư Hạ và hôm nay cô ta là người vinh dự thứ hai.

“Cô nghe cho rõ đây, cô ấy là người phụ nữ tôi yêu nhất, cả đời này tôi cũng sẽ chỉ yêu mình cô ấy thôi. Cô lại dám khiến cho cô ấy khóc sưng mắt như vậy. Nếu như cô không muốn khiến cho Trương thị sụp đổ thì nhanh chóng đến xin lỗi cô ấy. Sau đó trả lại công việc cho cô ấy. Nếu không thì đừng có trách tôi độc ác.”

Trương Mỹ Nhân nghe đến Trương thị sụp đổ lúc này mới biết sợ. Cô ta không thể mất đi danh tiếng tiểu thư Trương gia được, cô ta liên tục gật đầu hứa, “Được, em sẽ lập tức đến xin lỗi cô ấy. Anh mau buông tay ra đi.”

Cô ta quả thật không ngờ Trình Ý vậy mà lại chính là người vợ cũ lúc trước bị ruồng bỏ của Phó Nhược Hằng. Càng không ngờ được sau khi Trình Ý bị mù, Phó Nhược Hằng bây giờ vậy mà lại tỏ ra thâm tình với cô như vậy.

Đột nhiên lúc này dường như thuốc đã phát huy tác dụng. Đầu óc Phó Nhược Hằng bắt đầu choáng váng, một cảm giác nóng rực chạy từ bụng lên cổ họng. Lúc này anh mới nhận ra có điều gì đó không ổn rồi.

“Cô… các người dám hạ thuốc tôi?”

Thấy anh đã ngấm thuốc, lúc này Trương Mỹ Nhân cũng không tỏ ra e dè nữa cô ta mạnh tay hất anh ra, sau đó lại đẩy anh xuống ghế.

Cả người Phó Nhược Hằng vô lực, toàn thân thể nãy sinh một loại khao khát khó tả.

Chết tiệt, anh vậy mà lại sơ sót để cho hai cha con này hạ thuốc.

Trương Mỹ Nhân đi đến ngồi lên đùi anh, bàn tay cô ta lả lướt vẽ vòng tròn to trên ngực anh.

“Phó tổng, em cũng không muốn vậy đâu nhưng mà để chắc chắn thì em chỉ dùng một chút chất xúc tác thôi mà.”

Thì ra mới nãy hai cha con Trương thị sợ kế hoạch quyến rũ Phó Nhược Hằng của Trương Mỹ Nhân không thành công cho nên để đề phòng liền hạ thuốc sẵn trong trà. Phó Nhược Hằng không biết gì mà một hơi uống cạn.

“Cô dám! Mau cút khỏi người tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận