Chương 174

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 174

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi bị bọn chúng chạm qua người cô có một loại khoái cảm khó cưỡng lại, Trình Ý cảm thấy lý trí của mình sắp không thể chịu nổi được nữa. Cô bật khóc nức nở, trong lòng chỉ nghĩ đến Phó Nhược Hằng.

Bọn chúng thấy Trình Ý đã dần mất hết lý trí thì một tên leo lên người cô xé phanh chiếc áo sơ mi trắng của cô để lộ vòng một phập phồng như muốn trực trào của cô.

“Ngực to thật, cơ thể cô em còn thơm nữa. Chắc chắn chơi sẽ rất sướng đây.”

“Ngực này to thật, bóp chắc sướng lắm đây, mông còn to nữa, chơi nát cô ta chắc cũng sướng lắm. Nào ai muốn lên trước?”

Bốn tên nhìn nhau cười, xù xì xem ai trong bọn chúng sẽ làm trước. Cuối cùng tên già nhất, đầu hói được chọn sẽ chơi cô trước, ba tên kia sẽ thi nhau quay lại để sau này lấy cớ uy hiếp không để cho cô tố cáo hành vi đê hèn của bọn chúng.

Tên kia bắt đầu cởi hết quần áo, cười khoái trá đi đến bên cạnh cô. Trình Ý lúc này đã bị thuốc làm cho đầu óc mụ mị, bên dưới cô không ngừng khó chịu và muốn được chạm vào.

Hắn vuốt ve qua da thịt cô. Trình Ý biết mình sắp bị làm nhục mà nước mắt chảy từ khóe mi rơi xuống tấm gối.

“Tránh xa tôi ra… Cầu xin anh…”

“Bây giờ đã quá muộn rồi cô em. Xem đấy, em cũng muốn tôi lắm rồi phải không?”

Hai mắt hắn ta sáng rỡ nhìn vào khe ngực tuyệt đẹp của cô, Trình Ý chỉ có thể giãy dũa yếu ớt.

“Giỏi nhỉ, đến giờ mà vẫn giữ được chút lý trí để phản kháng ư? Nhưng vô ích thôi, thuốc này mạnh lắm, rất nhanh cô em sẽ phải khóc lóc cầu xin dưới thân tôi cho mà xem.”

Cô không muốn bị làm nhục, cô muốn tự vẫn để giữ lại chút lòng tự tôn cuối cùng của cô. Nhưng nếu như cô chết đi vậy thì Tiểu An sẽ làm sao? Cô không muốn con cô làm trẻ mồ côi.

Phó Nhược Hằng không biết đến sự tồn tại của con bé, không biết thì ra trên thế giới này anh vẫn còn một đứa con khác ngoài con với Lâm Tư Hạ. Nhưng anh biết thì sao, anh sẽ nhận nó sao?

Anh đã từng nói, đứa trẻ do cô sinh ra không xứng đáng làm con anh.

Anh từng nói cho dù có, cũng sẽ giết chết nó. Vậy thì Tiểu An đáng thương của cô phải làm sao?

Vậy là hôm nay cô sẽ không thể thoát khỏi số phận bị làm nhục rồi sao?

Đúng lúc cô hoàn toàn từ bỏ hy vọng, muốn buông xuôi cuộc sống này. Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng đạp mạnh cửa vào bên trong.

Rầm!!!

Phó Nhược Hằng xuất hiện với khẩu súng trên tay, nhìn thấy ba gã đàn ông trần truồng còn một gã đang đè lên người cô. Anh điên máu mà đi đến đạp người hắn ngã sang một bên sau đó giơ súng lên bắn một phát xuyên qua bả vai hắn khiến hắn hét lên đầy đau đớn.

“Bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của mày ra khỏi người con gái của tao ngay!”

Thì ra lúc nãy khi bị Trương Mỹ Nhân uy hiếp nhưng anh không thể nào vì như vậy mà làm chuyện có lỗi với cô được.

Nếu như cô biết anh lên giường với người phụ nữ khác, chắc chắn cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho anh đâu. Rồi cô sẽ bỏ đi đến một nơi thật xa, không cho anh được gặp lại cô và con nữa thì sao?

Anh hất mạnh cô ta ngã xuống sàn, miệng đay nghiến, hai mắt đã đỏ ngầu.

“Cô thôi đi, chỉ cần nhìn thấy con người ghê tởm của cô là tôi đã không cương nổi rồi. Ngủ với cô tôi thà chết còn hơn.”

Trương Mỹ Nhân bị Phó Nhược Hằng lăng nhục mà tức điên lên. Trong 22 năm cuộc đời của cô ta chưa từng bị sỉ nhục thậm tệ như vậy. Những công tử nhà giàu theo đuổi cô ta xếp hàng dài vậy mà Phó Nhược Hằng có phúc lại không biết hưởng.

“Chẳng lẽ anh không muốn cứu Trình Ý sao?”

“Không cần nữa. Nếu như cô ấy biết tôi ngủ với cô, cả đời này cô ấy nhất định cũng sẽ không tha thứ cho tôi. Nếu như cô ấy mà không chịu gặp tôi nữa, không tha thứ cho tôi, tôi có sống cũng như vậy thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận