Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên đời không ai tốt với cô hơn Tống Tri Hành, trên đời này cũng không có ai cam tâm tình nguyện đối tốt với Tiểu An như con ruột như cậu. Nhiều năm như vậy, cô không phải là không nhìn thấy sự chân thành của Tống Tri Hành, chỉ là không có cách nào cảm động, cũng không thể quên đi Phó Nhược Hằng.

Cô cảm thấy nếu như vậy thì thật sự không công bằng với cậu. Nhưng Tống Tri Hành cái gì cũng cho cô, cô cũng nên cho cậu một lời hồi đáp bởi cô hiểu cảm giác yêu đơn phương một người đau khổ đến như thế nào mà.

Cô không nên vì đau khổ của cô mà từ bỏ hy vọng được hạnh phúc.

Trình Ý mỉm cười, cố gắng bỏ qua cảm xúc của bản thân. Cô tin thời gian sống cùng nhau lâu dần cũng sẽ có tình cảm. Cô phải quên đi người cũ học cách yêu người mới thôi.

“Được, đợi sau khi tôi sáng mắt, chúng ta kết hôn đi.”

Tống Tri Hành liền gật đầu, trong lòng vui sướng. Mặc kệ cô là của ai, cậu cũng không thể buông tay cô được.

Nếu như Phó Nhược Hằng đã quyết định vĩnh viễn không muốn cho cô biết sự thật. Vậy thì cậu cũng sẽ vĩnh viễn không để cho cô biết được sự thật này.

Dù sao thì đây cũng là quyết định của Phó Nhược Hằng, cậu chỉ muốn cô được nhìn thấy, muốn cô được hạnh phúc.

Hơn nửa đời người cô đã hy sinh vì Phó Nhược Hằng rồi. Hắn ta chỉ là hoàn trả những gì hắn đã nợ cô, như vậy cũng chẳng có gì phải áy náy cả.

Một tuần sau, bệnh viện gọi đến, nói đã tìm được giác mạc phù hợp với cô. Kêu cô nhanh chóng đến đó, kiểm tra sức khỏe, nếu như không có vấn đề gì thì có thể ngay lập tức tiến hành phẫu thuật.

Lúc Trình Ý nhập viện, anh luôn túc trực ở bên cạnh. Bởi vì lần phẫu thuật này rất quan trọng, bọn họ đã đợi hai năm rồi, khó khăn lắm mới tìm thấy giác mạc phù hợp với cô. Cho nên bọn họ liền không thể chờ đợi mà muốn nhanh chóng làm phẫu thuật để cô tìm thấy ánh sáng.

Vào trước giờ tiến hành phẫu thuật ba tiếng đồng hồ, Tống Tri Hành vẫn luôn ở bên cạnh cô, anh nói những chuyện khiến cho cô cảm thấy vui vẻ để trấn an cô tâm tình thoải mái nhất trước khi bước vào phòng bệnh.

“Không sao đâu Trình Ý, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Rồi chị sẽ lại được nhìn thấy, Tiểu An vẫn luôn chờ chị nhìn thấy gương mặt con bé kia mà.”

“Ừm, Tiểu An chắc hẳn rất xinh đẹp nhỉ?”

“Con bé xinh đẹp giống như chị vậy.”

Trình Ý bật cười, một nụ cười trong trẻo. Ở bên cạnh Tống Tri Hành rất thoải mái, cảm giác thân thiết như người một nhà. Không biết mấy năm nay diện mạo Tống Tri Hành đã thay đổi ra sao, cô cũng rất muốn nhìn thấy gương mặt bé cưng của cô. Con bé chắc hẳn rất xinh, rất giống với một thiên thần.

Trong lòng cô háo hức mong chờ, ánh sáng cô đã đánh mất đi ấy, một lần nữa cô lại được tìm thấy. Cô có thể lại được ngắm nhìn thế giới này rồi, được chăm sóc cho bé con của cô, chứ không phải trở thành gánh nặng cho người khác.

Cô không hề hay biết lúc này ở bên ngoài phòng bệnh có một người luôn âm thầm dõi theo cô. Anh nhìn thấy nụ cười trên đôi môi cô, qua ánh nắng chiều tà càng trở nên rực rỡ.

Thế giới này thật sự rất công bằng. Khi một người có lại được ánh sáng thì đồng nghĩa với một người khác cũng phải mất đi ánh sáng.

Nhưng tất cả là anh cam tâm tình nguyện.

Anh muốn cô hạnh phúc, anh muốn cô lần nữa lại được nhìn thấy lại ánh sáng.

Anh muốn cô tươi cười, ôm hôn con gái. Người con gái đã yêu anh đó, hy sinh tất cả vì anh đó, cô xứng đáng được hạnh phúc.

Còn anh, anh chỉ muốn trước lúc nói lời ly biệt cô, có thể được nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của cô lần cuối cùng. Khảm sâu nó vào trong tâm trí, để cho dù không nhìn thấy được nữa, anh vẫn có thể tưởng tượng ra được khuôn mặt của cô.

Một đêm ân ái cùng cô cũng đủ khiến cho anh hạnh phúc cả nửa đời người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận