Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu như biết trước giữa bọn họ kết cục sẽ ly biệt, anh đã không tàn nhẫn đẩy cô ra như vậy.

Trái tim anh lúc biết yêu một người cũng là lúc học cách chấp nhận sự mất đi cô mãi mãi.

Có lẽ cuộc đời đã định sẵn kết cục giữa bọn họ chính là phân ly.

Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng, Phó Nhược Hằng đích thân mời một bác sĩ hàng đầu chuyên khoa mắt từ nước ngoài về để làm phẫu thuật cho cô.

Xe đẩy cô vào bên trong phòng phẫu thuật, Tống Tri Hành nắm chặt tay cô, lúc này cô cảm thấy rất biết ơn, thì ra có người cam tâm tình nguyện yêu cô, vì cô mà hy sinh tất cả.

Cô nghẹn ngào nói với anh:

“Phẫu thuật không thành công cũng không sao. Dù sao thì cuộc đời này gặp được cậu và có một đứa con gái như Tiểu An tôi cũng đã cảm thấy hài lòng lắm rồi.”

“Không sao đâu Trình Ý, vẫn còn có tôi. Tôi vẫn luôn ở đây, mãi mãi cũng không bỏ rơi chị.”

Cậu nắm chặt tay cô, không muốn buông ra. Cậu có chút sợ hãi, cảm giác nếu như lần này thất bại, cô sẽ thất vọng biết bao, người đó cũng sẽ hy sinh vô ích.

Khi Trình Ý vừa được đẩy vào phòng phẫu thuật, một chiếc xe khác cũng được đẩy vào sau. Người nằm trên đó là Phó Nhược Hằng, anh nhìn Tống Tri Hành, nắm lấy tay, giọng giống như đang cầu xin.

“Thay tôi chăm sóc cho cô ấy và Tiểu An. Cậu nhớ đừng quên những gì đã hứa với tôi đấy.”

“Anh… không hối hận sao? Bây giờ anh hối hận vẫn còn kịp đấy.”

Phó Nhược Hằng cười nhạt, “Nếu như tôi hối hận thì cô ấy biết phải làm sao? Cô ấy đã mong chờ được nhìn thấy biết nhường nào. Cậu hãy hứa với tôi, nhất định không được nói cho cô ấy biết, người hiến mắt cho cô ấy chính là tôi. Hãy để cho cô ấy vĩnh viễn hận tôi, có như vậy cô ấy mới có thể an lòng mà sống hạnh phúc.”

Sau khi trải qua hơn mười giờ đồng hồ ở trong phẫu thuật, cuối cùng cô cũng được đẩy ra ngoài. Tống Tri Hành lo lắng đến mức đứng ngồi không yên. Chỉ có thể cầu xin ông trời chiếu cố cô một lần duy nhất.

Cuối cùng có lẽ ông trời cũng đã nghe thấy được lời cầu xin của cậu, bác sĩ nói ca phẫu thuật của cô kết thúc rất thành công. Chỉ cần tịnh dưỡng chờ ngày tháo băng mắt là được.

Sau đó Tống Tri Hành luôn túc trực bên giường bệnh của cô không hề rời khỏi. Đến ngày thứ hai khi cô hôn mê, cậu đã không nhìn thấy Phó Nhược Hằng ở bệnh viện.

Người đàn ông kia cũng thật nghị lực, như vậy rồi mà lại không chịu tịnh dưỡng đã vội rời đi.

Đến bây giờ, cậu mới có thể không tức giận khi nghĩ về Phó Nhược Hằng, có lẽ Phó Nhược Hằng cũng đã làm được một việc ra dáng đàn ông.

Tống Tri Hành đột nhiên nhớ đến lời hứa với Phó Nhược Hằng, cậu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô và Tiểu An. Còn chuyện Phó Nhược Hằng hiến mắt cho cô, cả đời này anh cũng sẽ không để cho cô biết được.

Không muốn cô phải áy náy, cắn rứt với Phó Nhược Hằng. Chỉ cần cô biết được người hiến mắt cho cô chính là Phó Nhược Hằng, Trình Ý sẽ lại không tự chủ được mà quay về bên anh ta. Hai năm nay trái tim của Trình Ý ra sao đâu phải là anh không biết. Miệng cô nói không quan tâm nhưng mỗi lần nghe nhắc đến cái tên Phó Nhược Hằng, cô lại giống như người mất hồn vậy.

Đến ngày tháo băng mắt, Trình Ý vô cùng hồi hộp. Cô mong chờ mình sẽ nhìn thấy, Tiểu An cũng có mặt bởi vì Trình Ý muốn nhìn thấy con gái của mình đầu tiên.

Khi bác sĩ từ từ tháo băng mắt cho cô, Trình Ý từ từ mở mắt, một thứ ánh sáng tràn vào trong mắt cô. Trình Ý có hơi nheo mắt, cố tiếp nhận thứ ánh sáng rực rỡ đã lâu cô không được nhìn thấy.

Khuôn mặt của con gái hiện ra trước mắt cô. Tiểu An của cô thật xinh đẹp, hai mắt to tròn đáng yêu, đôi môi chúm chím gọi một tiếng, “Mẹ ơi!”

“Tiểu An, con gái của mẹ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận