Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cao Nghệ nhìn khuôn mặt đá vọng thê của anh trai, chế nhạo cười “Anh, anh xong rồi!”

“Hả?” Cao Đạm lúc này mới nhìn về phía em gái “Em nói cái gì?”

Cao Nghệ ôm bả vai “Anh bị lún xuống rồi, em chưa từng thấy anh thích một người đến như vậy.” ngay cả người chị dâu đã mất cũng không như thế.

“Có lẽ vậy.” Anh cúi đầu cười cười.

“Chỗ ba mẹ giải thích như thế nào rồi?” Cao Nghệ cắm một miếng dưa hấu bỏ vào trong miệng.

“Ba đó là rõ ràng không đồng ý”

“Đừng suy nghĩ nhiều, ba đang lo lắng cho anh lắm đấy.”

“Anh biết”

“Đúng rồi, trước khi về đây có mang cho em sản phẩm mới của SC, lát nữa qua phòng anh mà lấy.”

“Cảm ơn anh trai nha.” nói đoạn, Cao Nghệ ôm mặt Cao Đạm hôn một cái, một màn này vừa vặn bị An Hân Phỉ trông thấy.

“Ai, chị dâu nhỏ, xin lỗi nhé, vừa mới chiếm dụng mặt anh trai một chút.”

Bạn nhỏ An không ngoài ý muốn xoách một cái đỏ bừng mặt.

“Không nghiêm chỉnh gì cả.”

“Gần đây sao rồi?”

“Cái gì sao cơ?” Cao Nghệ nhai múi quýt trong miệng, ra vẻ không để bụng chút nào.

“Em biết anh nói cái gì mà, vấn đề cá nhân của em.”

“Không phải chứ anh, làm sao anh lại đứng cùng phía ba mẹ rồi?”

“Anh là lo cho em, năm nay cũng ba mươi rồi, cứ tính ở vậy một mình mang theo Phàm Phàm cả đời?”

“Em thấy ở một mình chẳng có gì là không tốt.”

“Tiểu Nghệ…”

“Anh, em một chút cũng không hối hận lựa chọn hồi trước, nếu lại một lần nữa, em vẫn sẽ làm như thê thôi.” Cao Nghệ ngắm con trai chơi đùa đến nỗi khuôn mặt nhỏ hồng lên, nhớ lúc trước cùng người đàn ông kia quen biết yêu nhau, cô rất hạnh phúc, nhưng kết quả lại ngoài dự đoán của mọi người. Tuy rằng khi cô biết được mình mang thai cũng rất bàng hoàng, nhưng cô vô cùng may mắn vì lúc trước đã giữ lại đứa con.

“Đừng lo cho em, em gái anh là người như nào anh còn không biết sao, có người thích hợp em nhất định sẽ chủ động ra tay trước.”

“Em gái anh ưu tú như vậy, chắc chắn sẽ gặp được người tốt.”

“Ừ ừ, quà đâu, em muốn đi lấy quà.” Cao Nghệ cười hì hì chạy lên lầu, đằng sau nụ cười tươi tắn của cô chính là buồn phiền khổ não, sao lại để người nhà lo lắng cho cô đến thế.

Cao Nghệ lên lầu, An Hân Phỉ thấy Phàm Phàm chơi đã thấm mệt rồi, cái gáy nhỏ mướt mồ hôi, sợ bé bị cảm mạo, Cao Đạm liền nói với ba mẹ Cao: “Ba, mẹ, con cùng Phỉ Phỉ lên lầu, Tiểu Phàm Phàm cũng cần phải thay quần áo.”

“Mau đi đi”

“Ông ngoại bà ngoại ngủ ngon ạ!”

“Ngủ ngon, cháu ngoan của bà.”

Mẹ Cao quan sát hai người nắm tay Phàm Phàm, ngẫm nghĩ về sau cháu đích tôn nhà mình ra đời, cũng không tồi đâu.

“Tôi thấy khá tốt đấy.” Mẹ Cao huých ba Cao một cái.

“Rồi, bà chờ mấy năm nữa xem, Cao Đạm năm mươi, cô ta lớn hơn được bao nhiêu, còn có thể cùng thằng làm càn kia yên ổn chung sống?”

“Tiểu Phỉ sẽ không đâu, xét qua con bé không phải người như vậy.”

“Hừ, một đám con lớn đầu hết cả mà không làm cho cha mẹ già bớt lo.”

“Ấy, ông định làm gì thế?”

“Vào thư phòng” mắt không thấy, tâm không phiền.

Tiểu Phàm Phàm theo cậu mợ lên lầu tìm mẹ.

Trở về phòng, Tiểu Phàm Phàm lập tức dính lấy Cao Nghệ, sít sao theo sát mẹ, Cao Đạm lấy quà đưa cho Cao Nghệ “Tiểu Phỉ tới giúp chọn đồ.”

“Cảm ơn anh” lại cười với An Hân Phỉ đứng một bên “Cảm ơn chị dâu”

“A… Không… Không cần cảm ơn đâu.”

“Anh, em có thể một mình nói chuyện với chị dâu không?”

An Hân Phỉ nghe xong, bất an nhìn chồng mình, ánh mắt kia như thỏ con đang hoảng sợ, làm cho anh suýt chút nữa thì đưa tay sờ sờ đầu cô. Cuối cùng chỉ đáp cho cô một cái ánh nhìn trấn an: “Anh mang Phàm Phàm đi thay quần áo.”

Cao Đạm vẫy tay với bé Phàm Phàm, Tiểu Phàm Phàm chạy lại nắm tay anh rồi đi theo, sau còn quay đầu lại vẫy tay chào An Hân Phỉ cùng mẹ mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận