Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cao Đạm nhìn điện thoại đã tắt cũng không thèm để ý, đè cô trên sô pha, xâm nhập khoang miệng cô, động tác dưới háng không hề tạm dừng, ngược lại càng thêm cuồng dại càn rỡ.

“Nha… Ô…” An Hân Phỉ mất hết sức lực, đành để mặc người đàn ông lưu lại dấu vết ái muội trên người mình, trong mắt chảy ra nước mắt sinh lí, tầm mắt mơ hồ ngắm người trước mặt.

“Cao Đạm… Cao Đạm…” Trong nháy mắt, cô có chút hoảng loạn, vươn tay quơ loạn xạ trong không khí.

“Anh đây… Bé cưng…” Cao Đạm bắt lấy tay cô, mười ngón tay của hai người giao nắm, dục vọng tới đỉnh điểm, anh phóng thích trong mật cốc của cô.

Một đêm kia, An Hân Phỉ không nhớ rõ hai người rốt cuộc làm bao nhiêu lần, chỉ nhớ rõ bộ sườn xám kia chỉ mặc một lần như vậy rồi hết chỗ phát huy tác dụng.

[1] Kinh diễm 惊艳: thấy được thứ gì đó quá mức đẹp đẽ, mĩ lệ mà giật mình kinh ngạc =)))

[2] Lau súng cướp cò 擦枪走火:Nghĩa gốc là khi tay đang lau súng thì bắn đạn, bởi vì súng sau khi dùng xong viên đạn bên trong không có hoàn toàn bị đẩy xuống hết hoặc chưa ấn chốt an toàn xuống, trong lúc chà lau súng ống không cẩn thận bóp cò, phát sinh việc bất ngờ cướp cò. Suy ra nghĩa rộng hơn thì:

Chỉ hai quân đoàn, cả hai đều thù địch đối nghịch nhau, tính chất phát sinh chỉ có một, bất ngờ không kịp chuẩn bị liền nhanh chóng xảy ra giao chiến hoặc chính vào lúc chuẩn bị giao chiến, bấy giờ chỉ tùy tiện một “viên đạn” là có thể khiến đại chiến xảy ra hoặc tranh đấu.

[3] Vưu vật: báu vật; ưu tú (dùng cho người hay đồ vật, thường dùng để nói tới người phụ nữ đẹp)

Ngày hôm sau, cô nàng An Hân Phỉ bị ép lăn lộn cả đêm đúng theo dự đoán dậy khá trễ.

An Hân Phỉ vẫn còn trong trạng thái mơ hồ vô thức dò tay rờ sang bên cạnh, một khoảng lạnh lẽo, không tìm được khối thân thể quen thuộc kia.

Cô bừng tỉnh mở to mắt, phát hiện Cao Đạm không có trong phòng, với tay lấy di động đặt trên cái tủ đầu giường xem giờ, thời gian hiển thị trên mặt di động là một giờ, cô cho rằng mình nhìn nhầm, dụi dụi mắt rồi tá hỏa nhận ra, thật sự đã là buổi chiều rồi.

An Hân Phỉ xốc chăn lên, thân thể thiếu nữ trần trụi lộ ra ngoài, trên làn da trắng nõn rải rác bao nhiêu dấu hôn kích tình. Cô lấy áo ngủ mặc vào, vội vội vàng vàng chạy vào phòng tắm, sau đó trong phòng tắm vang lên tiếng nước.

Lát sau, cô quấn khăn tắm đi ra ngoài, vừa lau tóc vừa lẩm nhẩm trong miệng: “A! Nhanh lên, nhanh lên nào!”

Sấy tóc sơ sơ qua, thay áo váy, hít thở sâu mấy lần mới mở cửa đi ra.

An Hân Phỉ thật cẩn thận thăm dò hành lang, ngó xuống dưới lầu thấy mẹ Cao ngồi một mình trên sô pha xem báo, không thấy ba Cao đâu, liền yên tâm.

Mẹ Cao lơ đãng ngẩng đầu, thấy An Hân Phỉ ở trên lầu lấm la lấm lét ngó nghiêng nhìn lén, cười vẫy tay với cô, cô lập tức nhu thuận ngoan ngoãn xuống lầu, ngồi cạnh bà “Bác gái.”

Mẹ Cao mỉm cười gật gật đầu “Cơm phần con ở trong bếp, đi ăn đi.”

“Cháu…” Chân tay An Hân Phỉ lại trở nên lóng ngóng.

“Cao Đạm ở thư phòng ba nó.” Nói xong lại thần thần bí bí nhỏ giọng bảo với cô: “Nói là để tìm cái báu vật gì đấy, là cái gì nhỉ, có phải bộ sườn xám của mẹ không?”

“Dạ?” Bỗng nhiên thấy mẹ Cao trưng ra vẻ mặt như trẻ con, cô hơi không hiểu đầu đuôi mô tê gì cả, nhưng đột nhiên nghĩ đến nụ cười tinh nghịch của Cao Đạm, hình như tìm ra được nguyên nhân rồi.

“Mẹ rất thích bộ sườn xám đó.”

Nghe bà nói như vậy, An Hân Phỉ mới chú ý: mẹ Cao đang mặc bộ sườn xám mà cô và Cao Đạm đã chọn lựa, quả nhiên rất hợp với bà. Chỉ là, nhắc tới sườn xám, lại không tránh khỏi nhớ đến tối hôm qua, Cao Đạm như thế nào đè nặng cô, lần lượt tiến lên va chạm, phóng thích ở trong cơ thể cô, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi nổi lên một lớp ửng hồng đáng nghi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận