Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cái này nè.” Cô đem hộp trang sức đang cầm trên tay đưa cho anh.

“Ồ, xem ra là mẹ đã chấp nhận cô con dâu là em rồi nha.”

An Hân Phỉ nhìn chiếc nhẫn hồng ngọc quý giá kia, như đi vào cõi thần tiên, lại bị người bên cạnh chấm mút sàm sỡ. Tay Cao Đạm càng lúc càng không đứng đắn, vuốt ve cổ cô, cố hết sức làm chuyện trêu đùa khiêu khích thiếu nữ, ai ngờ anh vừa mới phủ tay lên hai bầu ngực mềm mại, liền bị cô đẩy ngã trên giường.

“Em, em muốn đi tắm.” Nói xong, liền chạy vọt vào phòng tắm, cũng không quay đầu lại.

Ông chú già họ Cao cười nhẹ “Phu nhân Cao, có cần ngài Cao đây đưa khăn tắm cho em không, hay là phu nhân Cao lại thích để trần hơn?… Ha ha… Anh cũng thích lắm.”

“A, Cao Đạm… Đáng ghét!” Hóa ra vừa nãy cô trốn gấp quá, quên lấy khăn tắm, thôi thảm rồi!

Kể ra, đêm đó rốt cuộc là Cao Đạm mang khăn tắm hay An Hân Phỉ trần truồng đi ra, kết quả, đều là giống nhau đi.

Ngày hôm sau, cô thừa dịp chồng mình đang thu dọn đồ đạc, gạt anh lặng lẽ đi đến thư phòng cùng ba Cao tiến hành một cuộc nói chuyện bí mật, nội dung là gì không ai biết.

……

“Mẹ, bọn con đi đây.”

“Có thời gian liền trở về.”

“Vâng.”

“Anh trai, chờ em tìm anh với chị dâu chơi nha.”

“Được, lúc nào cũng chào đón.”

“Mợ, Phàm Phàm sẽ nhớ mợ lắm, mợ cũng sẽ nhớ Phàm Phàm sao?” Tiểu Phàm Phàm ngửa đầu, dẩu cái miệng nhỏ ủ rũ buồn bã.

An Hân Phỉ ngồi xổm xuống, ôm bé: “Mợ cũng sẽ nhớ Phàm Phàm, chờ mama có thời gian bảo mama mang con đến nhà cậu chơi, mợ còn làm bánh quy cho con nhé, được không?”

“Vâng ~”

“Ngoan quá.”

Cao Đạm ôm An Hân Phỉ: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta phải đi thôi.”

“Đi nhanh đi, về đến nhà nhớ gọi điện báo đó.”

“Vâng.”

“Ba con đúng là lão già cổ hủ, con trai con dâu đi rồi cũng không ra tiễn.” Mẹ Cao không vui phàn nàn.

“Không có sao hết, mẹ, chăm sóc bản thân với ba thạt tốt nhé.” “Tiểu Nghệ, anh không ở bên cạnh ba mẹ, nhờ em chăm sóc cả đấy.”

“Đã biết, đã biết, mau lên xe đi.”

Hai người ngồi trên xe, vẫy vẫy tay, xe liền đi ra ngoài.

Không có ai biết, đằng sau bức màn trong thư phòng lầu một, người đã cao tuổi cùng sống lưng thẳng tắp, ánh mắt theo chiếc xe rời đi mà trở nên ảm đạm.

Hai người vừa lái xe ra khỏi đường cao tốc, Cao Đạm liền nhận được điện thoại từ bệnh viện.

“Bây giờ tôi vừa ra khỏi đường cao tốc, tình hình ra sao rồi?”

“Được, tôi biết rồi, xử lý không tệ, chút nữa tôi sẽ qua, ừ, trước mắt như thế đã.”

Cao Đạm tắt điện thoại, An Hân Phỉ hỏi han: “Sao vậy?”

“Trong viện có người nhà của một bệnh nhân gây chuyện.”

“Có sao không, nếu có việc trong viện thì anh đi giải quyết trước đi, để em ở ven đường, em tự đón xe về nhà.”

“Chỗ này không đón xe được.”

Anh liếc nhìn thời gian, đánh tay lái rẽ sang một đường khác.

Anh ngó qua phía cô một cái: “Anh đưa em về nhà bố mẹ vợ, vừa lúc mẹ đưa cho chút đồ bổ biếu ông bà thông gia.”

“Sẽ không mất nhiều thời gian của anh chứ?”

“Không có việc gì, tới kịp được.”

Tới nơi, Cao Đạm xuống xe từ cốp lấy ra đồ bổ dưỡng mà mẹ Cao cố ý dặn dò mang cho thông gia, đưa cho An Hân Phỉ: “”Giờ anh không vào được, còn phải đến bệnh viện nữa.”

“Ừ, đi nhanh đi, lái xe cẩn thận.”

“Không biết phải tất bật đến lúc nào, có khi không thể tới đón em được.”

“Em biết, em sẽ tự gọi xe về nhà.”

“Anh đi đây, chào hỏi bố mẹ vợ một tiếng hộ anh, lần sau anh sẽ đến thăm hai người.””

“Vâng.”

An Hân Phỉ đứng ở cửa dõi theo xe Cao Đạm rời đi, sau mới dùng chìa khóa mở cửa vào nhà.

Vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thuốc bắc ập vào mũi.

Ông An Chí Quốc nghe được tiếng cửa mở, vẫn đeo tạp dề từ phòng bếp chạy ra xem: “Là Tiểu Phỉ đã về.”

“Ba.”

An Hân Phỉ đem đồ trên tay đưa cho ông, ngồi trên sô pha “Mẹ của Cao Đạm biếu cho ba cùng mẹ đấy ạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận